:: Đăng kí ::     :: Quên mật khẩu ::

Trang ChínhTrang Chính  kayokayo  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  GalleryGallery  Đăng NhậpĐăng Nhập  


|
Bookmarks

Sau khi đọc , bạn thấy thích nhất nhân vật nào trong truyện ?!
Yul - lạnh lùng , bí ẩn -__-"!
50%
 50% [ 1 ]
Na Xư Bi - nhí nhảnh , đáng yêu ^__^!
50%
 50% [ 1 ]
Jen - Lãng tử , đẹp trai ^0^!
0%
 0% [ 0 ]
YuMi - Nham hiểm , độc ác *___*!
0%
 0% [ 0 ]
Mr Bụt - Hiền lành , chất phác =))!
0%
 0% [ 0 ]
Tổng số bầu chọn : 2
 

Cô Dâu Quỷ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Fri Jan 07, 2011 10:35 am
avatar
 
admin






Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
337%/1000%

Tài năng:20%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên http://8hoi.1forum.biz

Thông tin thành viên
» Tổng số bài gửi : 337
» Tiền Tiền : 1012903
» Tuổi : 20
» Đến từ : biÊn hòA City
» Huy Chương :

» Pet :


Bài gửiTiêu đề: Cô Dâu Quỷ


Tên truyện : Cô dâu quỷ .

Tác giả : CheeryChip .

Thể loại : Truyện tình cảm teen – hài – viễn tưởng – rất mơ hồ và không ổn định .

Cảnh báo : Truyện dành cho tuổi 13 + ( Vì đôi lúc trong truyện sẽ có
những cảnh “ nóng “ không tránh được nên tớ sẽ nhắc trước thì hơn . Dẫu
biết “ các bạn nhỏ “ bây giờ cũng “ trưởng thành “ lắm lắm … Nhưng mà
thôi , vẫn phải báo trước kẻo lại bảo tớ không nhắc ^^!)

Lời giới thiệu : Truyện này hoang tưởng lắm , tớ viết trên trí tưởng
tượng của mình thôi , chẳng dựa trên cái gì có thật cả … nên nó rất vô
lý và mơ hồ ^^! Tớ cũng không chắc là cho ra truyện đều đặn được , vì
bây giờ mới biết đến mở đầu chứ chưa nghĩ tới cái kết … Vậy nên , nếu ai
cảm thấy có thể đọc được thì xin mời bước vào “ thế giới ma quỷ “ của
tớ nhá ^__^!

*Note : Ngôi kể chuyện trong truyện của
tớ có thể sẽ được thay đổi liên tục , nhưng cũng là để phù hợp với hoàn
cảnh của từng đoạn trong truyện thôi ^^! Mong các bạn đừng quá bất ngờ
và chịu khó “thích nghi” :P.

----------------------

Giới thiệu nhân vật . ( phần này sẽ được update dần theo sự xuất hiện của từng nhân vật )




Na Xư Bi – cô bé 17 tuổi sống cùng ba và hai chị gái . Sau khi bà mẹ đột
ngột qua đời , ông bố bỗng chốc trở nên sa đọa , phá tán … suốt ngày
trìm mình trong men rượu và đâm đầu vào xới bạc đến nỗi phải gán con đi
trả nợ . Mọi chuyện vẫn tiếp tục tiếp diễn như thế cho đến một ngày ,
con bé bị ba bắt đi làm dâu cho một kẻ lạ hoắc . Không cam tâm chấp nhận
với số phận phũ phàng như vậy , cô bé quyết định buông mình xuống dòng
sông chảy xiết để kết thúc cuộc đời éo le của mình … Nhưng thực sự muốn
chết cũng thật không đơn giản , bởi … nhân duyên sống của cô trên nhân
gian vẫn còn . Và tại đây , bên bờ sông Hoàng Tuyền , nơi ngăn cách giữa
ranh giới của sự sống và cái chết , cô đã gặp Mr.Bụt – người mang lại
cơ hội sống duy nhất cuối cùng cho cô . Đứng trước sự lựa chọn giữa sự
sống và cái chết . Cô quyết định ký tên vào bản hợp đồng làm Quỷ Triệu
Hồi trong 3 tháng của mình . Ba tháng – quãng thời gian ngắn ngủi để cô
có thể thu phục đủ 100 hồn ma vất vưởng nơi nhân gian không chịu siêu
thoát . Nhưng nếu hết quãng thời gian đó mà Nae Xư Bi vẫn chưa triệu hồi
đủ số vong hồn cần thiết … thì chính linh hồn cô sẽ bị Ác Quỷ chiếm
đoạt hoàn toàn…



Yul – Một nhà tài phiệt trẻ tuổi , xây dựng lên sự nghiệp đồ sộ của mình
với hàng chục sòng bạc nổi tiếng rải rác khắp các tụ điểm trên thế giới
khi mới 19 tuổi . Hắn bí ẩn , không họ hàng , không gia đình , không
một thông tin riêng nào cho bản thân . Chỉ biết hắn là Yul – một kẻ lạnh
lùng đầy quyền lực – cũng là ông chồng mà Xư Bi miễn cưỡng phải cưới .


---------------------------------

***

Đến giờ phút này đây thì tôi cũng không biết là nên hận hay cám ơn bố
tôi nữa … người bố đã nhẫn tâm bán con mình cho một tên tài phiệt lạ
hoắc chỉ vì nợ một số tiền khổng lồ do … đánh bạc !

Chậc ! Giờ thì tôi trở thành vợ hắn rồi … một người vợ quỷ … một cô dâu
chỉ mới 17 tuổi … Kỳ lạ thật ! Đến lúc này thì tôi vẫn chưa thể tin
chuyện gì đã xảy ra nữa …

Tôi là … một CÔ DÂU QUỶ !!



…………………………..

Chữ ký của thành viên




Được sửa bởi Admin ngày Fri Jan 07, 2011 12:00 pm; sửa lần 2.

Fri Jan 07, 2011 10:38 am
avatar
 
admin






Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
337%/1000%

Tài năng:20%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên http://8hoi.1forum.biz

Thông tin thành viên
» Tổng số bài gửi : 337
» Tiền Tiền : 1012903
» Tuổi : 20
» Đến từ : biÊn hòA City
» Huy Chương :

» Pet :


Bài gửiTiêu đề: Re: Cô Dâu Quỷ


Chap 1 : Hợp Đồng Quỷ

Mọi chuyện sẽ không tồi tệ đến thế , nếu buổi chiều ngày hôm ấy … Một ngày nắng nhưng không mấy đẹp trời .


Hắn “ hầm hầm tiến vào nhà tôi , đạp tung cửa , rồi bất ngờ xuất hiện
cùng cả đám đàn em … đeo kính đen , đội mũ đen , mặc áo khoác đen , chân
đi giày đen … Nói chung , tất cả những thứ trên mình hắn mà tôi nhìn
thấy … đều màu đen ( còn nội y bên trong thì chả biết :”> ) .



Khẽ
nheo đôi mày đầy khiêu khích lên , hắn ngồi xuống trước mặt bố tôi –
một con người mang dáng vẻ sợ hãi đang quỳ mọp dưới chân hắn – rồi hắn
lầm bầm .

- Lo đến đâu rồi ?!

“ Lo đến đâu ??! Thế là thế nào ??! “ – Chị em tôi nhăn nhó quay ra hỏi nhau , gây lên một tiếng động xì xào đến mức khó chịu …

Khẽ liếc qua nhìn ba chị em tôi , hắn chậm rãi rít một hơi dài trên tẩu thuốc màu đen bóng rồi lại chẹp miệng .

- Ba cô con gái ông đấy à ?!

Hắn vừa dứt lời , đôi mắt ba tôi bắt đầu trợn trừng lên … sợ hãi , ông vội lê đến , ôm chặt lấy chân hắn , hết lời cầu xin .

- Tôi xin cậu !!! Làm ơn thư thư cho ít bữa !!! Đừng bắt con gái tôi đi !!!

Bất ngờ đứng phắt dậy , hắn rít thêm một hơi nữa rồi thở dần ra từng làn khói trắng đục quyện vào nhau mang mùi thơm hăng nhẹ .

- Ngày mai , hạn cuối , không tiền thì một trong ba đứa . Chấm hết !



…………………….



Cánh
cửa đóng lại cái “ rầm “ và mọi thứ như bất ngờ sụp đổ trước mắt ba
cùng chị em tôi - một ngày thật kinh hoàng để đón nhận sự thật đã được
giấu kín bấy lâu nay …

Rằng ông bài bạc suốt ngày mà sáng nào cũng nói là “ ba đi làm đây ! ”

Rằng ông đã nợ rất nhiều … ngày qua ngày … nhưng lòng tham vẫn không chịu dập tắt .

Rằng ông đã phá sản nhưng vẫn không dám hé răng nói một câu …

Rằng ông có một giao ước với tên chủ sòng … rằng … “ nếu không trả được nợ thì một trong ba chúng tôi sẽ phải làm vợ hắn !!! “.

Oh my god !!! Còn điều tồi tệ nào sắp xảy đến nữa không …


……………………………


“ Baaaa !!! Buông tay con ra !!! Làm ơn mà !!! “

Tiếng
tôi rung lên hòa cùng những giọt nước mắt đang lăn dài trên má … mọi
người bên đường cứ đứng sững lại nhìn … ngơ ngác … nhưng ông vẫn kiên
quyết lôi xệch tôi đi mà không chịu dừng bước . Thậm chí ! Không thèm
ngoảnh mặt lại lấy một lần … Ba coi tiền quan trong hơn tôi … đến vậy
sao ??? !!!

Tiếng tôi nấc lên ưng ức như đắng ngắt nơi cổ họng ,
đôi mắt tôi nhạt nhòa những giọt lệ cay cay ngân ngấn đỏ … Tôi khóc ,
tôi hét … đến nỗi lạc cả giọng …

“ Con không muốn !!! Con không muốn !! Con xin ba !!! Đừng ép con !! “

Tôi vừa khóc , vừa cố sức giằng lại tay mình từ đôi bàn tay chắc nịch nhưng lạnh ngắt của ba …


Đi qua cầu … Có cái gì đó như muốn níu chân tôi lại … nhìn dòng nước chảy xiết … Bất chợt ! Tôi muốn hòa mình vào chúng …

Rồi …

Một ….

Hai …..

Ba ……

Tôi bắt đầu đếm ngược …

“ Ba ! Nếu ba không thả con ra … ba sẽ phải hối hận đấy ! “

“ Im mồm ! Mày còn lải nhải nữa là tao ném xuống sông đấy ! “



“ Được thôi ! “ – Tôi khẽ nhếch môi mỉm cười , một nụ cười chua chát .


Nước
bọt nơi cổ họng bất ngờ ực lên một cái , lấy hết dũng khí của mình ,
tôi cắn chặt vào tay ba khiến ông giật mình vung mạnh …

Thôi rồi …

Đôi chân tôi chới với …

Rồi cả người như không giữ được thăng bằng …

Tôi loạng choạng … bắt đầu ngả dần về phía sau …

Tất cả đang diễn ra như một cuốn băng quay chậm …

Tôi buông mình trìm xuống dòng nước …

Không còn cảm nhận được gì nữa …

Chỉ thấy những tiếng hét lên hoảng loạn …

Tiếng gió và nước đang hùa với nhau cuốn tôi đi mỗi lúc một xa …

Tiếng tay chân vùng vẫy nhưng không nổi …

Tiếng ba đang thét gọi phía chân cầu …

“ Na Xư Bi !!! Con đừng đi !!! “


Gió
đang thét gào … Vẫy gọi tôi đến một nơi xa lạ … một nơi mà tôi chưa
từng biết đến … một nơi chỉ có ở trong những câu truyện cổ tích – ranh
giới giữa ĐỊA NGỤC và THIÊN ĐÀNG .

……………………..


Cảm giác như cơ thể mình vô trọng lượng , tôi đang bay … giữa tầng không ??!!!

Ngạc
nhiên thật !! Sao mình lại ở đây !!! Bên một con sông có màu vàng thanh
khiết … Con sông cứ chảy xiết mặc thời gian … Tôi đang mơ màng , cảm
giác hoang mang chợt ập đến khi có tiếng ai đó bất ngờ vang lên .

“ Vì sao con khóc ?! “




Giọng
trầm bổng như chỉnh remix của một ông già bất ngờ vang lên từ phía sau
khiến tôi phải đột ngột quay ra … ngỡ ngàng nhìn … “ Mẹ ơi ! Giọng như
Bụt mà người … như ma ý ! Phen này thì chết con rồi !!! “ … Tôi quýnh
lên khi nhìn thấy lão , tâm trí hoảng loạn , sao lại có một lão già gầy
ốm , da nhăn nheo , mặt quắt queo như thế này xuất hiện ở đây … Lão ta
tính làm gì ??!!!

“ Tránh xa tôi ra !! Không tôi gọi cảnh sát đấy !! “

Giọng trầm bổng của lão lại tiếp tục vang lên … như âm vọng cả một vùng xa xôi …

“ Cứ việc gọi ! Ở đây không có sóng đâu con ! “

“ Ừ ha ! Mà tôi cũng không có máy ! Thôi được rồi , ông già nhiều chuyện ! Đây là đâu ?! Và ông là ai ?! Sao tôi lại ở đây ?!! “

Mặt lão cứ nghệt ra khi nghe tôi hỏi , đần đần một lúc … rồi lại trầm bổng .

“ Con hỏi ta ?! “

“ TÔI KHÔNG HỎI ÔNG THÌ HỎI DÒNG SÔNG CHẮC !!! “

“ Ừm ! Sông này cũng biết nói đấy con … “

“ Lảm nhảm vớ vẩn … “ – Tôi khẽ làu bàu …

“ Thôi được rồi ! Ta vào việc chính nhé ! Đây là Hoàng Tuyền ! Ta là Bụt ! Còn con là hồn ma ! “


……………………


Ông
già vừa dứt lời , mắt tôi trợn tròn , hai con ngươi căng ra hết cỡ , mồ
hôi chảy đầm đìa ( nhưng không cảm giác ) , rồi bất ngờ hét toáng lên
hoảng hốt …

- Tôi là ma ??!!! Ông là Bụt !! Còn đây là Hoàng Tuyền !! Ông đang đùa tôi chắc !!! “

Hét một hồi … rồi tôi bắt đầu thở đều … cố gắng lấy lại bình tĩnh … miệng lắp bắp mãi không lên lời …

- Vậy … vậy là … tôi đã chết ?!!


Lão mỉm cười , một nụ cười rất phúc hậu … mang đậm chất Mr.Bụt xa xưa .


- Đúng vậy ! Nhưng con sẵn sàng hồi sinh chứ ?!


Đi
hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác , cả người tôi như cứng đờ ra
… tròn mắt lắng nghe từng lời rành rọt mà Bụt nói ( những điều tưởng
chừng như chỉ có ở trại tâm thần ) .

- Con được hồi sinh ???!!!

- Phải ! Đúng vậy !

Tôi khẽ nheo mày , nhăn nhó … dường như chưa tin vào điều mình đang nghe lắm …

- Kỳ thật ! Nhưng con vừa mới chết mà …

Lão vẫn trầm ngâm , rồi bất ngờ … nắm chặt lấy bàn tay tôi … kéo vụt đi …

Cuốn theo làn mây , tôi đang bay về một nơi vô tận , một dòng trời mênh mông đến khó tả …


lửng trên tầng không … tôi chỉ còn nghe thấy tiếng Bụt đang vang vọng
trong đầu … hòa cùng những cảm giác ấm nồng không thể tả … Đó là tiếng
gió hay tiếng người ???!!!

“ Phải ! Nhưng đó là định mệnh . Định mệnh của con phải được bắt đầu từ đây …”


………………………


Bay
bổng trên những tầng mây tưởng chừng xa vô tận … gió cứ cuốn thân xác
tôi đi bởi giờ chỉ còn cái bóng . Bất ngờ dừng lại trước một cánh cổng
có hai màu đen trắng . Cánh cổng to và đồ sộ đến nỗi tôi không thể nhìn
thấy tận đỉnh của nó được , chỉ biết nó có hai cánh , một màu đen , một
màu trắng – màu đen khắc hình cánh dơi quyền lực , màu trắng khắc hình
cánh thiên thần khiết thanh .

Tôi lặng nhìn , rồi quay sang ngỡ ngàng hỏi .

- Đây là đâu vậy Bụt ?!

- Cổng Chuyển Sinh đấy con :).

Ngó
quanh một lúc , thấy những hồn ma đang bay bay vất vưởng xung quanh ,
dường như chúng đang xếp hàng tuần tự để chờ đợi một sự luân hồi nào đó ,
tôi lại tò mò .

- Còn bọn họ ?!

- Giống con . Cũng là những hồn ma bị chết đột ngột nhưng chưa đúng “lịch” nên được đi hồi sinh .

- Nhiều người vậy sao ?! Mà lịch là gì ạ ?!

-
“ Lịch “ là một cuốn sổ sinh mệnh được ghi ngày sống chết của mỗi người
trên thế gian này . Ai cũng có một vận mệnh được sắp đặt sẵn trước cả .
Chỉ còn chờ từ lúc sinh ra cho đến lúc trở về cõi chết mà thôi :).

- Con cũng thế … Vậy là chưa đến ngày chết của con sao ???

- Phải :).

Vừa
nói , ông ta vừa chậm bước đi về phía người ngồi trên ghế cao … cái
người đang cặm cụi ghi chép thứ gì ý , tôi cũng lon ton bước theo …

- Ồ ! Hay quá ! Vậy bao giờ mới đến ngày chết của con ?!

- Suỵt ! Không nói được . Đó là bí mật .

- Ừm … bí mật … thực ra thì con cũng không muốn biết lắm … biết rồi lại sợ …

Tôi cũng khẽ giơ một ngón tay lên , đặt gần miệng rồi … “ suỵt “ … y như Bụt .


…………………………….


Trước
mặt tôi lúc này là cả một dãy hồn ma đang vất vưởng xung quanh , chúng
cứ xếp hàng tuần tự như thế để chờ đợi được đón nhận một điều gì đó – và
tôi cũng vậy ! Nhưng mà mệt quá … bao nhiêu người thế này thì biết chờ
đến bao giờ ! Tôi quyết định dùng đến “ tuyệt chiêu “ của mình …

Phăng phăng kéo Bụt đi lên , vừa đi , tôi vừa nói giọng nhẹ nhàng …

“ Anh … Nhường chỗ cho em lên trước chút nha … “

Khuyến mãi thêm đó là một cái nháy mắt thật ngọt ngào … y như rằng … con ma nào cũng phải chết ;)) .

- Chà ! Con cũng quái thật đấy !

- Chuyện ! Con mà lỵ ! Giờ sao đây Bụt ?!

- Lại đằng kia đăng kí .

Nói
rồi , Bụt lại nắm lấy tay tôi , kéo vụt lên đằng trước , về phía tên
mặc áo trắng đang ngồi tít trên ghế cao … thế này thì phải bay .

Đang cắm cúi viết , nghe thấy tiếng Bụt thưa , hắn cũng chả thèm ngước mắt lên nhìn mà chỉ hỏi một câu cụt lủn .

- Quỷ hay Thiên Thần ?!

“ Ớ … Nhưng tôi là ma mà … “ – Còn đang lắp bắp không biết trả lời ra sao , thì Bụt lại kéo tôi lại rồi giải thích .

“ Thế này nhé …

Bây giờ con có hai lựa chọn , một là làm Quỷ , hai là làm Thiên Thần … “

Ngay khi Bụt còn chưa kịp nói hết câu , tôi đã lóng ngóng chen vào …

“ À há ! Vậy con làm thiên thần ! Thiên thần cute lắm ! “

“ Cute cái con khỉ ! Nghe ta nói hết đây đã này ! “ – Nói rồi , ông cốc mạnh một cái vào đầu tôi … như bố đời .


*
Ở đây , Quỷ hay Thiên Thần cũng đều là một công việc , con sẽ phải ký
hợp đồng để làm việc với họ . Trong thời gian được chuyển sinh , con bắt
buộc phải truy hồi đủ 100 hồn ma không chịu siêu thoát nơi nhân gian
trở về cõi địa đàng . Nhưng , nếu làm thiên thần , con sẽ phải chịu áp
lực bởi rất nhiều luật lệ đè nặng lên vai … Bởi , làm thiên thần thì
phải có quy tắc …


Nói đến đây , tôi lại không kiềm nổi sự tò mò …

“ Quy tắc gì ạ ?! “


Không được yêu , không được hành động vô phép , không được sống nơi
nhân gian , không được hòa mình vào cộng đồng một cách dễ dàng … Bởi ,
thiên thần là thiên thần , luôn phải sống dưới thân phận thiên thần –
rất nghiêm khắc :) . “

“ Còn gì nữa không … sao mà nhiều thế … “

“ Chắc gần hết rồi :) .”

“ À há ! Gần cơ đấy ! Vậy nếu làm Ác Quỷ thì không bị ràng buộc bởi những điều đó hả Bụt ? “

Nghe tôi nói là Ác Quỷ , Bụt lại khẽ chau mày , nhăn trán tỏ thái độ không đồng tình …


Con nói Ác Quỷ là sai rồi . Ở lãnh địa của chúng ta không bao giờ chứa
chấp loài Ác Quỷ , mà chỉ có Thiện Quỷ và Thiên Thần . “

“ Sặc ! Thiện Quỷ á !!! Lần đầu tiên con nghe thấy đấy !!! “

“ Thế con nghĩ mình là người tốt hay người xấu … “

“ Tất nhiên là người tốt ạ ! “ – Tôi nhăn nhở cười .


Vậy đấy ! Những Thiện Quỷ ở đây đều là người tốt , nhưng vì công việc
mà họ phải sống dưới lốt quỷ . Thực ra thì quỷ cũng chẳng có gì xấu lắm …
cấp cao hơn là ma . Không phải sống vất vưởng và cũng có chút quyền lực
. Con được làm Thiện Quỷ , tức là những hồn ma được đặc cách hồi sinh
nhưng phải làm việc theo hợp đồng … Cũng giống như công việc làm công ăn
lương ở đời trần ý mà . Từ bây giờ , con phải phân biệt rõ , giữa Thiện
Quỷ và Ác Quỷ . “

“ Thiện Quỷ … Ác Quỷ ??? Là sao hả Bụt “ – Đối với tôi những cái định nghĩa lằng nhằng ấy vẫn còn mơ hồ lắm .


Thế này nhé ! Ác quỷ là một loài vô cùng xấu xa , chúng sống ở tầng thứ
ba , dưới thế giới của con người . Chúng cũng có những sức mạnh , tùy
cấp bậc và thời gian tu luyện thành tinh . Thực ra trước kia chúng cũng
là những hồn ma , nhưng khi còn sống là người xấu … nên chết đi không
thể trở thành thiên thần được , chúng quyết định đến với thế giới thứ ba
và làm quỷ . Ngoài ra , loài ác quỷ còn phải chịu sự kiểm soát từ tên
Quỷ Vương . Hắn là kẻ mạnh nhất ở thế giới thứ ba , sở hữu một quyền lực
siêu nhiên khó xác định và không bị ràng buộc bởi bất cứ tà phép nào .
Hắn có thể xâm nhập dễ dàng qua thế giới con người mà không ai biết ,
thậm chí … sống như người … “

“ Oh man !! Hắn tuyệt quá !! “ – Tôi tròn mắt nghe , rồi trầm trồ khen lấy khen để .

Nhưng Bụt lườm TT___TT .


Im ngay . Thiên thần cấp cao mà nghe thấy là con hết đường hồi sinh đấy
! “ – Thực ra thì từ nãy tới giờ vẫn có một tên thiên thần cấp cao ngồi
lù lù ở đó mà . Giả câm , giả điếc … khéo thế !


…………………..

Tên
thiên thần kéo tôi lại trước cánh cửa Chuyển Sinh , lấy từ trong không
khí ra một chiếc vòng hình chữ thập được chạm khắc tinh xảo , rồi nhẹ
nhàng quàng vào cổ tôi … chắp tay lẩm bẩm điều gì đó . Xong , hắn nói .

“ Sẵn sàng Chuyển Sinh chưa ?! “

Tôi giương đôi mắt đầy hy vọng sống của mình lên nhìn hắn , rồi dõng dạc .

“ Sẵn sàng . “

“ Quỷ hay Thiên Thần “

Từng lời tôi nói … lúc ấy … rất rõ ràng … và cho đến bây giờ … thi thoảng nó vẫn văng vẳng bên tai …

“ Tôi muốn làm Thiện Quỷ … “



Uỳnhhhhhhhhhhhh!!!!” – Vừa dứt lời , một luồng ánh sáng chói lòa màu
hồng trắng bất ngờ phát ra từ chiếc vòng hình chữ thập nhanh chóng cuốn
lấy toàn bộ thân xác tôi … khiến chúng từ từ tan ra theo làn gió … rồi
nhanh như cắt … bay vụt về một nơi xa lạ … một nơi mà tôi cũng không rõ
là ở đâu … Chỉ biết … khi thức dậy … tôi thấy mình đang nằm trong bệnh
viện !!!

Cả người tôi đau nhức , ê ẩm toàn thân , hình như tôi
đang được tiếp nước bởi chi chít những dây dợ xung quanh … mắt tôi lim
dim … khẽ nheo mày rồi tỉnh dậy … Có cảm giác gì đó hoang mang và mơ hồ
lắm . Tôi thấy bóng mờ nhạt … của ba , của chị hai , rồi chị cả … tất cả
cứ dần dần hiện lên mỗi lúc một rõ ràng … Rồi cả hình ảnh của hắn –
bóng đen trong cuộc đời tôi …

Chữ ký của thành viên




Được sửa bởi Admin ngày Fri Jan 07, 2011 12:01 pm; sửa lần 1.

Fri Jan 07, 2011 10:40 am
avatar
 
admin






Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
337%/1000%

Tài năng:20%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên http://8hoi.1forum.biz

Thông tin thành viên
» Tổng số bài gửi : 337
» Tiền Tiền : 1012903
» Tuổi : 20
» Đến từ : biÊn hòA City
» Huy Chương :

» Pet :


Bài gửiTiêu đề: Re: Cô Dâu Quỷ


Chap 2 : Sự trở lại của Quỷ .


***

Ngày hôm nay khi có mặt ở đây …
Tôi đã thực sự là một con quỷ …
Nhưng trong mắt mọi người …
Tôi vẫn được hiện hữu như một con người …
Không những thế …
Tôi còn là một CÔ DÂU .



---------------------


Nhìn hai chị đang khóc bên cạnh giường , lòng tôi như đau thắt , khẽ
ngước qua nhìn bố … ông vẫn đang thẫn thờ ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ ,
khuôn mặt đờ đẫn như chẳng quan tâm bất cứ điều gì trên thế gian này .

Đến bên cạnh tôi , chị cả vừa khóc nức nở , vừa quát lớn .

- Cái con ngốc này ! Sao lại hành động dại dột như thế hả ! Có biết các chị lo lắng lắm không !

“ Xì … có phải em tự ngã đâu cơ chứ ! “ – Tôi thầm lẩm bẩm rồi thở dài ngao ngán .

Bỗng … bất thình lình … cánh cửa trước mắt tôi chợt mở toang … Rồi hắn ,
cùng đám đàn em lại đột ngột xuất hiện . Với vẻ mặt đằng đằng sát khí ,
hắn chậm bước tiến đến bên cạnh tôi , không nhìn , nhưng chỉ hỏi bằng
một câu cụt lủn .

- Tỉnh rồi phải không ?!

Không biết phải trả lời ra làm sao , nhưng trước ánh mắt lạnh lùng của
hắn , tôi bỗng thấy cả người sực lạnh … rồi lại lắp bắp gật đầu cho qua
chuyện …

Ai dè , ngay khi tôi còn chưa kịp dứt lời … thì bất ngờ , hắn tóm chặt
lấy bàn tay tôi , rồi lôi vụt ra khỏi căn phòng mà không cần bất kỳ sự
cho phép nào khác … Tôi bị lôi đi – như một cô dâu vừa bỏ trốn . Vậy đấy
!

……………


Bước lên chiếc xe Limo màu đen bóng bẩy , hắn nhét tôi vào trong như một
thứ đồ đóng gói , rồi lại lặng nhìn … cái nhìn ấy khiến cơ thể tôi bất
giác run rẩy …

Từ từ bỏ kính ra và tháo mũ xuống … Xuất hiện trước mắt tôi giờ đây là
một chàng tóc đen với một khuôn mặt quyến rũ nhưng sắc lạnh đến tuyệt
vời … Phải mất vài giây sau giai đoạn ngơ ngác , tôi mới lấy lại được
bình tĩnh “ hắn manly quá !”

Cứ nhìn tôi như thể bị hút hồn vậy , ánh mắt đầy quyến rũ ấy khiến tôi
khó có thể cưỡng lại , bất giác … cơ thể như tê cứng … làn môi hắn thì
mỗi lúc một chạm sát khuôn mặt tôi … Có thể , hắn sắp hôn – tôi run rẩy .


Cố gắng lùi lại và mím chặt bờ môi , tôi lùi , hắn tiến , mỗi lúc một
lùi … cho đến khi bị đẩy ép đến tận góc xe . Cảm giác như không còn
đường lui , tôi run đến sắp khóc , mắt nhắm chặt mà đầu khẽ lầm bầm …
chẳng nhẽ nụ hôn đầu đời của mình lại tệ đến vậy sao ???

Bỗng … hắn dừng lại , cúi xuống , rồi chợt phì cười một cách khó hiểu .

- Lần đầu đấy à ?!

Trước câu hỏi không ra đầu cũng không ra đuôi của hắn , tôi lại tròn mắt nhìn ngơ ngác ... mặt cứ ngây ra như thể một con ngốc .

- ???!

- Chưa hôn bao giờ à ?!

Hắn khẽ nhếch môi cười , một nụ cười khinh khỉnh ?!
Tôi cũng gật đầu e ngại … nhưng sao hắn lại biết điều đó nhỉ … Và câu
nói cuối cùng của hắn trước khi bước ra khỏi xe đã khiến tôi phải nghĩ
nhiều .

“ Yên tâm . Tôi sẽ không hôn người con gái không thích mình . “


Lịch lãm quá chăng ?!


………………………


Chiếc xe bốn bánh dài thườn thượt bất ngờ dừng lại trước một căn nhà …
cao quá tầm nhìn của tôi . Nó dường như giống một pháo đài hơn là một
căn nhà đồ sộ . Xung quanh trải rộng đến nỗi khó đoán được phần còn lại
của hàng rào phía bên kia sẽ là đâu ?!

- Có cần thiết phải há hốc mồm lên như thế không ?! Cũng may là ở đây không có ruồi đâu đấy ! Vào đi .

“ Hừ … mặc xác tôi !! “ – Tôi khẽ lầm bầm rồi nhăn nhó đi theo sau hắn …

Bước vào căn nhà rộng thênh thang , mọi thứ sáng bóng khiến tôi phải
choáng ngợp , đến những cô hầu cũng được ăn mặc đẹp … hơn là một con bé
mặc đồng phục bệnh viện như tôi .

- Thay cho cô ta một bộ đồ mới , vợ của tôi thì không thể như thế được !

“ Hắn đang đọc được suy nghĩ của mình đấy à ! “ – Tôi khẽ nheo mày khó
hiểu trước khi bị đám người hầu lôi tuột đi vào một căn phòng …

Một căn phòng lộng lẫy với đủ thứ đồ trang sức , váy áo lụa là … xung
quanh tôi ánh lên những màu kim của vàng bạc và trang sức ! Thật tình …
lóa cả mắt … Cuộc sống sau này của tôi sẽ là như thế này sao ???! Yaaaaa
….


……………………………………..


Họ chải đầu , tạo kiểu tóc , trang điểm và chọn cho tôi những bộ đồ lộng
lẫy nhất … Chỉ sau một vài phút choáng ngợp , tôi như chìm ngập vào
những thứ lung linh đầy màu sắc này …


…………………..



Xuất hiện trước gương bây giờ là một cô gái hoàn toàn khác … Có lẽ , đến chính tôi cũng không nhận ra nổi chính mình nữa …

Trắng muốt và mịn màng như một cô búp bê quý tộc .



………………………………………….


Sau khi trang điểm xong , tôi lại được họ đưa tới một căn phòng khác , có vẻ ấm cúng và nhẹ nhàng … hợp cho một bữa ăn ngon .

Chà !!! Vừa nhắc tới ăn một cái thì bụng đã réo lên rồi … Và quả không
nhầm … trước mắt tôi bây giờ là một bàn ăn vô cùng thịnh soạn . Con chờ
gì nữa … nhào vô >__<”!!!

“ Kengggg !!! “ – Một chiếc dĩa bất ngờ từ đâu bay tới , cắm phụp vào
thành ghế ngay khi tôi vừa chạm miệng vào món đầu tiên … Ai mà chơi ác
dữ vậy !

Xoa xoa … tôi khẽ xoa lồng ngực của mình để giúp chúng khỏi nhảy loạn cả
lên … đau tim chết mất ! Ngước mắt lên nhìn xung quanh , ngay lập tức
tôi đã tia được kẻ định “ ám sát “ mình … Chính hắn – tên chồng mới cưới
của tôi ( mà thực ra đã được cưới xin đàng hoàng gì đâu cơ chứ ! ) .

- Anh làm cái trò quái gì thế hả !!!

“ Cốp !!! “ – Lại một cú gõ đau điếng bằng thìa nữa từ đâu dội thẳng
xuống đầu tôi , nhưng không phải hắn , vì hắn ngồi đằng kia … thế là ai
?!

- Ở trong cái nhà này thì cấm có được ăn nói cái kiểu xấc xược như thế !

“ Hử !!! “ – Tôi khẽ nheo đôi mắt đằng đằng sát khí của mình lên nhìn kẻ
đang mở miệng ra giảng đạo … Ồ ! Một bà già đã ngoài năm mươi .

- Bà là ai ?!

Khẽ hắng giọng , bà ta cất tiếng trả lời .

- Ta là tổng quản gia ở cái nhà này , ngoài cậu chủ ra thì tất cả mọi
người đều thuộc quyền quản lý của ta … ngay cả cô cũng vậy .

- Hơ … nhưng …

Tôi vẫn ngơ ngác , giương đôi mắt long lanh đầy sự ngạc nhiên của mình
qua nhìn hắn … thì hắn lại gật đầu tỏ vẻ “ đúng thế “ . Hờ … buồn cười
thật ! Ở nhà còn chẳng ai quản nổi ta , vậy mà đến đây lại phải chịu
quyền quản lý của một mụ già lạ hoắc như vậy sao …

- Không ăn nữa ! Tôi không muốn ăn nữa !

Nói rồi , tôi lập tức đứng phắt dậy tỏ thái độ không nghe lời , định bỏ
đi … nhưng bất ngờ , bà ta lại kéo ngược tôi trở lại … Kỳ lạ lắm ! Đôi
tay bà ta dường như có sức mạnh thần kỳ . Già rồi mà khỏe kinh ! Cho dù
tôi có muốn quẫy ra cũng không nổi … Đành ngồi xuống vậy , nhà này toàn
người kỳ cục .

- Bỏ đi giữa bữa ăn là vô phép tắc !

- Hừm ! Ăn cũng không yên mà bỏ đi cũng không được ! Vậy bây giờ tôi phải làm sao !!!

- Hãy ngồi xuống , và ăn như ta chỉ bảo …

Vừa dứt lời , bà ta liền cầm một chiếc dĩa và một con dao lên , từ từ
xắt thức ăn một cách nhẹ nhàng rồi chầm chậm đưa lên miệng , nhai không
tiếng động … Ôi ! Khác hẳn cách húp mì sùm sụp ở nhà … khi những sợi mì
được hút nhanh vào miệng , chúng tạo nên những tiếng động nghe thật vui
tai ! Nhưng ở đây thì khác , tôi phải “ tuân thủ “ thôi , nếu muốn “
sống “ … Nhẹ nhàng … thật nhẹ nhàng …


Có lẽ đó là một bữa ăn “ nhẹ nhàng “ nhất có thể trong cuộc đời tôi !


……………………………..


[ Đêm động phòng của Quỷ ]

Vừa bước ra khỏi phòng tắm , chỉ với một mảnh khăn mỏng choàng trên
người … tôi đã giật mình suýt chết khi thấy hắn đang nằm trễm chệ trên
chiếc giường tân hôn … bàng hoàng đến nỗi suýt rơi cả khăn !

- Anh … anh làm gì ở đây ! RA KHỎI ĐÂY NGAY !!

Tôi gắt lên bằng hết sức có thể !!! Nhưng hắn vẫn thản nhiên nằm đấy ,
chỉ khẽ nhếch môi cười , rồi ve vuốt những cánh hồng được rải rác trải
đầy mặt đệm …

- Làm gì mà la toáng lên vậy ! Chẳng phải đêm nay là đêm động phòng của chúng ta sao ?! Cô không định đuổi tôi ra đấy chứ ?!

Cái điệu cười khinh khỉnh của hắn khiến tôi bực thấy ớn . Tức chết đi
được mà chẳng biết phải làm sao … Vì tôi đang ở trong nhà của hắn , vì
tôi đã là vợ của hắn …

- Thôi được rồi ! Vậy anh muốn gì đây !!!

Khẽ vỗ vỗ lên mặt giường , hắn lại nheo mắt nhìn tôi đầy mê hoặc …

- Lại đây nào cô nhóc ! Tôi muốn cô là của tôi … đêm nay …


“ Anh … “ – Tôi mím chặt môi mà lòng run lên vì tức giận , thế này là
xúc phạm quá đáng lắm rồi !!! Nhưng – nhưng không hiểu sao … chân tôi
vẫn không dừng bước … chúng như bị phù phép bởi một thứ ma thuật nào đó …
khó có thể cưỡng lại … từng lời nói … đến ánh mắt … như cuốn lấy tâm
hồn tôi … khiến cả cơ thể tôi đờ đẫn … chúng cứ mặc sức tiến dần … nhẹ
nhàng ngồi lên chiếc giường trải đầy cánh hồng đỏ ấy … tôi cười … một nụ
cười hết sức gượng gạo mà đến chính tôi cũng không giải thích nổi …
Phải chăng , tôi đang bị phù phép ???!!!


………………..


Hắn khẽ đưa bàn tay của mình chạm nhẹ lên tóc tôi , rồi vuốt trượt xuống
cổ … mơn trớn … Tôi sợ , nhưng không dám kêu lên , có một thứ sức mạnh
nào đó khiến tôi không thể kêu lên được – Tôi đành lặng im .

Hắn hôn , một nụ hôn rất nhẹ nhàng khiến cả người tôi tê tái … rồi lại
cắn nhẹ vào tai khiến tôi bất nhờ run rẩy … nhưng không phải run vì sợ ,
mà là run vì phấn khích ! Những lời hắn nói … cứ thì thầm bên tai … vừa
khiến tôi ghê sợ … lại vừa khiến tôi mơ màng … Đôi tai tôi cứ ù ù dần
đi vô cảm giác … ánh mắt cũng trở nên nhạt nhòa … mỗi lúc một lim dim …
Cho đến khi … hắn bất ngờ sờ dần đến “ chỗ đó “!

Tôi giật mình ! Muốn quẫy ra ! Muốn hét lên ! Muốn cầu cứu một ai đó !
Nhưng … làm gì có ai quanh đây … Vì đây là nhà của hắn , vì người ở đây
cũng là người của hắn … Mà cho dù tôi có “cầu” thì cũng nào ai dám “cứu”
. Sợ quá … Tôi vừa sợ … lại vừa cảm thấy khoái cảm . Nhưng cho dù thân
thể tôi có nói thích , thì trái tim cũng hoàn toàn không muốn vậy … Lúc
này đây , tôi lại lo sợ … liệu , nếu không bị bùa ếm , cơ thể tôi có
thực sự dám kháng lại sức mạnh mê hoặc của hắn hay không ?!! Và không
hiểu sao… mỗi lần tôi nghĩ như thế … hắn lại khẽ mỉm cười đến nham hiểm …
như thể đang đọc được suy nghĩ trong đầu của tôi vậy !

Hắn đã bắt đầu sờ dần xuống … dưới . Thực sự ! Chỉ một cái vuốt nhẹ cũng
khiến cả người tôi cứng đờ … Nó cứ nóng dần lên vô kiểm soát . Mỗi lúc …
một rạo rực … Tôi sợ … tôi sợ … “ Chẳng nhẽ , lần đầu tiên của mình lại
trôi qua trong sự miễn cưỡng như vậy sao … “ ! Đáng ghét ! Tôi siết
chặt đôi tay trên những mảnh hồng .


Nhưng , khi cái ý nghĩ ấy vừa chợt chấm dứt , hắn lại khẽ dừng lại , hôn
nhẹ lên cổ tôi rồi liếm láp bằng đầu lưỡi … nó khiến cơ thể tôi bị kích
thích ! Đôi mắt quỷ ác của hắn bất chợt dịu xuống trong giây lát … rồi
lại bừng lên một khát vọng thèm muốn đến đáng sợ … Hắn khẽ thì thầm bằng
hơi thở ấm nồng …

“ Cô vẫn còn trinh ?! … Ha ha … Ha ha !!! Hay thật ! Không ngờ đấy ! Con
gái bây giờ như vậy cũng hiếm lắm ! Chà … lần đầu tiên của vợ … chắc
chắn tôi phải chiếm lấy rồi … “

Nói rồi , hắn lại đè nhẹ tôi ra giường … và từ từ hôn lên khắp vùng trải dần từ trán xuống …

Sợ hãi mà không biết làm thế nào … Chả lẽ tôi lại chịu thả lỏng cơ thể
để cho hắn “ tùy ý muốn “ ?! Không được ! Tôi quyết không cho phép thân
xác mình làm thế !

Còn hắn , hắn đang nghĩ cái quái gì vậy ! So với việc “ muốn chiếm lấy
lần đầu tiên của vợ “ và “ không muốn hôn người con gái không thích mình
“ … sao mà mâu thuẫn nhau ghê thế !!

Chết tiệt ! Cái tên chết tiệt này ! Đúng là đồ ba xạo !!! Chỉ giỏi nói mồm thôi !!!


………………….


Nhưng … kỳ lạ thay … ngay khi vừa chạm đến ngực … À mà không ! Nói đúng
hơn là chạm đến mặt sợi dây chuyền hình thánh giá có khắc một đôi cánh
màu đen trắng … Bỗng ! Hắn chợt dừng sực lại . Giật vội tay ra rồi rùng
mình vài cái . Có chuyện gì xảy ra với hắn thế nhỉ ?!

Tôi không biết … Chỉ biết cơ thể mình bỗng chốc được “giải phóng” !
Dường như phép thuật đã hết tác dụng và tôi đã lấy lại được tự chủ về
mình vậy . Vội vàng ngồi bật dậy , tôi vơ vội lấy chiếc khăn choàng còn
vứt vung vãi trên giường , nhanh chóng khoác tạm lên người rồi hét toáng
lên trong sự giận dữ !! Thật sự là tôi rất giận ! Mặt tôi đỏ bừng lên
trông thấy … Vừa ngượng lại vừa tức !!! Nhưng tôi biết làm sao ??! Đây
là nhà của hắn , và tôi lại chẳng thể làm gì , chỉ có thể tỏ thái độ bực
tức của mình mong hắn biến đi cho !

- Thật quá đáng !! Anh nghĩ gì mà lại làm vậy với tôi hả !! Muốn chiếm
lấy lần đầu của tôi hả !! Đồ bệnh hoạn !!! Biến đi ! Tôi không muốn nhìn
thấy anh nữa !!!

Nói rồi , tôi lại trừng đôi mắt ánh đầy những tia lửa giận dữ hướng về
phía hắn … mong hắn thấy nhụt chí mà đi ra ngoài . Nhưng … hắn cứ ngồi ì
ra đấy … có vẻ mệt mỏi lắm ! Nghĩ ngợi gì đó … rồi phải mãi một lúc sau
, hắn mới từ từ đứng dậy . Trước khi hoàn toàn bước ra khỏi căn phòng ,
hắn còn bỗng quay lại nhìn tôi lần nữa . Mà thực chất là nhìn chiếc
vòng thánh giá đeo trên cổ tôi thì đúng hơn … Có gì đó rung lên trong
đôi mắt hắn … thật khó hiểu ! Hắn đi , và đóng sầm cửa lại . Tôi gục ngã
… tấm khăn lỡ làng buông ra để lộ toàn phần cơ thể . Nhưng còn lo gì
nữa , làm gì còn có ai ở đây mà phải sợ .

Thật kỳ lạ là hắn lại sợ chiếc vòng đó - Chiếc vòng mà “ vị thần môi
giới “ đã đưa cho . Đó cũng là thứ đang giúp tôi ngăn cách được giữa sự
sống và cái chết . Dù sao thì lúc này nó cũng đã thực sự phát huy tác
dụng … Thật may quá !

Chà ! Mà làm gì bây giờ nhỉ ?! À … phải rồi , đi tắm cái đã ! Tắm một
cái để gột sạch “ mọi vết bẩn “ trên người … Những vết bẩn mà hắn đã để
lại trên cơ thể tôi … Tôi không muốn bị chúng ám !

Nhưng rồi … tôi chợt sững lại … dường như chết đứng … khi nhìn vào cơ
thể mình qua chiếc gương cạnh tường . Cái quái gì mọc ra sau lưng tôi
vậy ??! Hai vệt xăm có khắc hình một đôi cánh – một đôi cánh dơi màu đen
thực thụ . Nó nhỏ lắm ! Nhưng vẫn đủ để tôi nhìn thấy rõ .

Lúc này , những lời nói của vị thiên sứ kia bỗng chốc ùa về … chiếm lấy tâm hồn tôi … khiến chúng trở nên hoang mang hoảng sợ …

“ Ta ban cho cô một đôi cánh dơi tượng trưng cho loài Thiện Quỷ . Nó
cũng là thứ tiếp thêm sức mạnh trong quá trình truy bắt vong hồn của cô .
Nhưng ngược lại , nó còn là một con dao hai lưỡi … Như ta đã nói , nếu
trong quãng thời gian quy định mà cô vẫn chưa bắt đủ 100 vong hồn , thì
chính linh hồn cô sẽ bị cánh dơi này nuốt lấy … Nó sẽ lớn dần theo ngày
tháng , như để nhắc nhở cô phải luôn nhớ tới trách nhiệm của mình –
trách nhiệm của một người Truy Hồi . Nếu không , sau ba tháng , linh cô
sẽ thực sự biến thành loài Ác Quỷ !! “

Phải vậy không !!! Tôi khẽ rùng mình run sợ vì nhớ lại những lời mà vị
thiên sứ nọ đã nói … Phải chăng … ba tháng là quá ngắn ?!!!

Đôi cánh dơi đã bắt đầu xuất hiện rồi . Và cả phản ứng lạ lùng của Yul
khi chạm phải chiếc dây chuyền hình thánh giá này nữa … Liệu , thứ đó có
liên quan gì đến hắn ??! Thân phận thật của Yul là gì … Tôi không rõ .
Chỉ có thể rõ một điều … “ Mọi việc bắt đầu phức tạp rồi đây ! “ .

Chữ ký của thành viên



Fri Jan 07, 2011 10:41 am
avatar
 
admin






Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
337%/1000%

Tài năng:20%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên http://8hoi.1forum.biz

Thông tin thành viên
» Tổng số bài gửi : 337
» Tiền Tiền : 1012903
» Tuổi : 20
» Đến từ : biÊn hòA City
» Huy Chương :

» Pet :


Bài gửiTiêu đề: Re: Cô Dâu Quỷ


Giới thiệu nhân vật mới .



Kim Yu Mi - Cô tiểu thư kiêu kỳ 18 tuổi gần như thống trị toàn bộ phe
phái đám con gái ăn chơi trong trường , nhiều lần gây áp lực cho Xư Bi
nhưng Yul vẫn không hề ra
tay ngăn cản . Bởi giữa anh và cô ta còn có mối quan hệ ràng buộc bí ẩn
mà không ai biết được . Đôi khi người ngoài nhìn vào còn lầm tưởng họ là
một đôi vì sự lạnh lùng , độc ác cùng thể hiện trong đôi mắt …




Chan – Cô bạn cùng lớp , ngồi cùng bàn , cũng là người bạn đầu tiên
trong trường dám xuất hiện làm quen với Xư Bi , giúp cô vơi đi nỗi buồn
sau mỗi lần bị ức hiếp . Tình bạn ấy có thể sẽ mãi vững bền cho đến khi
Chan nhận ra là mình rất thích hội trưởng Jen – người luôn đi theo ,
thầm lặng giúp đỡ Xư Bi . Lòng ghen nổi lên và nỗi đố kỵ được công khai
khi Yu Mi quyết định giúp đỡ cô giành lại người trong lòng của mình ,
nhưng thực chất cũng chỉ là lợi dụng Chan để gây áp lực đối với Xư Bi …



Jen – Anh chàng hội trưởng đẹp trai trường quý tộc nổi tiếng SoRoYang –
nơi mà Yul và Xư Bi đang học . Hắn được mệnh danh là hoàng tử bạch mã
của trường với lực học vượt trội và khả năng thể thao siêu đẳng cùng nụ
cười dễ thương chết người khiến cô gái nào cũng phải xiêu lòng . Ngoài
ra , cuộc sống của hắn cũng là một chuỗi bí ẩn khó xác định mà không ai
tìm hiểu nổi – khá giống Yul .

---------------------------

Chap 3 : Ngôi trường của Quỷ .

***

Có lẽ tôi đã từng nghĩ là mình sẽ chẳng bao giờ được đi học nữa …
Một ước mơ nhỏ nhoi là được tiếp tục cắp sách tới trường như bao bạn khác …
Nhưng vì bố … vì hoàn cảnh của gia đình …
Cho đến tôi khi gặp hắn … Ông chồng Yul .
Như một sự ban ơn chăng ???!!!



---------------------------


Sau một đêm trằn trọc mãi không ngủ được vì bị ám ảnh bởi những chuyện
đã xảy ra tối qua . Sáng hôm sau tỉnh dậy , mắt tôi thâm quầng . Một
phần là vậy , còn một phần còn lại … là do những tiếng động ầm ĩ mà đám
người hầu đáng ghét của bà quản gia già cố tình sai đến khua chiêng gõ
chảo đánh thức tôi dậy đây mà !!!

Chúng cứ xếp thành hai hàng ngang quanh giường , cầm chảo và vung đập
vào nhau leng keng cho đến khi tôi tỉnh dậy bằng được thì thôi … Mặc cho
tôi có thét gào thế nào đi chăng nữa . Tức chết mất !!!

“ Thôi !! Thôi ngay đi !!! Chết tiệt ! Tôi dậy ngay đây !!! … bực thật …
ngủ cũng không yên nữa … grừ … “ – Tôi quát mắng , rồi lại lầm bầm
trong im lặng …

Thấy tôi có vẻ khó chịu , một chị người hầu lại khúm núm đứng ra giải thích .

- Xin … xin lỗi cô chủ ! Mong cô đừng quá giận , nhưng đây là luật do quản gia Mom đã dặn …

- Quản gia … Mom ??!!! Cô gọi bà ta là gì cơ ??!

- Mom , quản gia Mom ạ ! – Cô người hầu vẫn lí nhí …

“ Ha ha … ha ha ha “ – Bỗng , tôi đập gối rồi cười phá lên trong sự ngạc
nhiên lẫn thất kinh của mọi người . Có lẽ , đó là thái độ bất kính .

- Hà hà ! Các người đùa đấy à ?! Không đâu … sao lại phải gọi một người lạ hoắc là “ mẹ “ mình ??!!

Tôi vừa dứt lời , bà già Mom ấy đã bất thình lình xuất hiện … giật bắn cả tim .

- Thưa cô ! Mom là tên của tôi !

- À … à … ừm …

Tôi ậm ừ trả lời . Không hiểu sao … mỗi lần nhìn thấy bà ta và tên Yul
là tôi lại thấy sợ thế không biết ! Cổ họng như bị chặn đứng lại ý …

- Cô dậy được chưa ?! Cậu Yul đang chờ .

- Hắn đang chờ ??? Mà chờ cái gì ???!

- Cậu Yul có thói quen ăn sáng sớm để đi học . Mong cô cũng quen dần cho …

- À … à ừm … Tôi dậy ngay đây .

Nói rồi , tôi vội bật dậy khỏi giường . Vừa đi , vừa xoa xoa đầu một cách khó chịu .
Hừm … học à … Đã lâu rồi tôi không được nghe nhắc đến từ này . Ừ ! Phải
rồi ! Vì nhà tôi nghèo mà ! Cả ba chị em tôi đều phải nghỉ học từ năm
lớp 10 để phụ giúp ba kiếm tiền nuôi cuộc sống … nhưng ông đã …


……………………….


Bước đến chiếc bàn ăn luôn được bày đầy ắp các món quen thuộc ( đối với
tôi thì gặp lại lần thứ hai đã được gọi là quen thuộc rồi ) , tôi ngồi
xuống , nhưng không ăn .

Thấy thái độ lạ ( rất khác với lần trước ) , hắn lại tò mò hỏi .

- Sao không ăn ?!

Tôi cũng lạnh lùng đáp .

- Không đói .

Không thèm ngước qua nhìn tôi lấy một lần , nhưng hắn vẫn tiếp tục hỏi .

- Vẫn còn giận ?!

- Không thèm .

- Không thèm hay không dám ?!

Hắn lại hỏi đểu thêm một lần nữa . Hừm ! Muốn khích nhau đây mà … Nhưng
một phần là hắn nói đúng . Tôi đành ậm ừ cho qua chuyện .

- Ừ thì không dám .

Khẽ nhếch môi cười tự đắc , như đoán trước được suy nghĩ của tôi , hắn lại tiếp tục khiêu khích .

- Con gái gì mà ngủ nướng thế !

- Kệ tôi ! Chẳng có việc gì , không ngủ thì làm sao ?!

Đến lúc này , hắn mới chợt dừng lại , kết thúc cái trò mèo vờn chuột
bằng cách hỏi đểu nhau bởi những câu cụt lủn . Khẽ chắp hai tay chống
xuống cằm , hắn đưa mắt nhìn tôi , tỏ vẻ ngạc nhiên trông thấy .

- Ồ ! Lạ nhỉ ! Ở cái tuổi 17 như cô thì mọi thiếu nữ đều phải cắp sách đi học chứ ?!

Bất ngờ , đặt tách café bằng sứ khắc họa vàng tinh xảo cái rầm xuống mặt bàn , tôi gắt lên tỏ vẻ tức giận .

- Hừ ! Anh hỏi đểu vừa vừa thôi nhá ! Thừa biết tôi phải nghỉ học rồi còn cố tình hỏi làm gì ! Muốn khích nhau hả !!

Vẫn trầm ngâm … vẫn nhấc tách trà lên … nhẹ nhàng làm một ngụm rồi lại
thản nhiên nói – hắn có vẻ là một người rất bình tĩnh và không dễ bị nổi
nóng .

- Sao lại phải nghỉ học ?!

Nói đến đây , tôi lại ậm ừ cúi đầu xuống … cố đáp thật nhanh mà thật nhỏ
cho đỡ ngượng . Có lẽ nếu biết , hắn sẽ cười chế nhạo tôi nhiều lắm .

- Nhà không có tiền nên tôi phải …

Nhưng , ngay lập tức , thậm chí còn không thèm nghe tôi nói cho hết câu ,
hắn đã vội chen qua họng rồi nhanh chóng đưa ra một quyết định cái
ruỳnh !

- Đi học đi ! Bây giờ thì có rồi đấy !

Nói rồi , hắn lại nhẹ nhàng đứng dậy , thản nhiên bỏ về phòng … Tôi thẫn
thờ ngồi đó … và ngơ ngác nhìn theo . Không biết có nên cười hay không ,
nhưng lòng tôi bỗng cảm thấy ngập lên một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi đến
tuyệt vời … Bởi , tôi sắp được đi học rồi !! Thích quá !!! Tôi cũng chợt
ngồi bật dậy , rồi nhảy tung tăng từ nơi hành lang đến đại sảnh … mọi
người nhìn tôi như một con nhóc hâm , nhưng mà tôi không quan tâm ! Vì
có lẽ , quyết định lần này của hắn đúng !


……………………..


Sau khi được đám người hầu giúp tôi sửa soạn đồng phục tươm tất , tôi cùng hắn bước lên xe đến trường …

Ngồi trong xe , chân tôi cứ đung đưa , rồi lại huýt sáo hát líu lo , tâm
trạng rạo rực như sắp được đi … hẹn hò vậy . Uầy ! Mà được đi học đối
với tôi tôi tuyệt hơn cả hẹn hò ấy chứ ! Đã bao lâu rồi nhỉ … À … Ba ,
bốn … Năm ! Năm tháng – tôi chưa được cắp sách đến trường như bao bạn
cùng lứa … những lúc ấy , tôi thấy buồn và tủi thân lắm ! Nhưng giờ thì
tôi lại vui rồi ^^!

Hắn nheo mắt nhìn tôi , đó là một cái nhìn khó hiểu … rồi lại quay đi , hình như đang thầm mỉm cười khúc khích . Hắn cười ???!!!

- Cô có nhất thiết cần phải vui sướng như thế không ?!

Chẳng cần phải nghĩ ngợi nhiều , tôi liền đáp – có sao nói vậy mà .

- Tất nhiên rồi ! Tôi thích được đi học lắm ^^!

- Thích … hơn cả chuyện lên giường ?!

Hắn lại khẽ nhếch môi mỉm cười đầy tinh quái . Trời ơi !! Cái tên chết
tiệt này !!! Thế mà tôi còn vừa định cảm ơn hắn cơ đấy !!! Thật là may
vì chưa kịp nói … Đồ trời đánh ! Kẻ sở khanh như anh thì không bao giờ
thay đổi được !!! Tôi phải nhớ rõ điều đó !!!

- Không nói thì tôi cũng thừa biết là cô đang muốn cám ơn tôi rồi !
Nhưng đừng có thể hiện thành ý bằng cách lầm bầm chửi tôi như thế nữa !
Tới nơi rồi đấy !

“ Cái gì !!! Anh … “ – Tức điên lên mất thôi ! Lúc nào hắn cũng làm tôi
bực mình đến nghẹn họng lên được . Mà hình như … hắn luôn đọc được suy
nghĩ của tôi hay sao ấy ?!


…………………………….


Chiếc Limo đen bóng bẩy nổi bật giữa đám xe bốn bánh đông nghịt xung
quanh , mọi người đều chú ý nhìn … và dường như biết ngay nó là của ai .
Chỉ có điều , lần này , khi thấy tôi một mình bước ra , họ có vẻ càng
ngạc nhiên hơn nữa ?!

Thấy hắn vẫn ngồi yên trong xe , tôi lại tò mò thò đầu vào hỏi .

- Anh không định ra luôn à ?!

- Cô muốn họ thấy chúng ta đi cùng nhau ?! Rất tiếc , tôi không thích .

Nói rồi , hắn nhanh tay bấm nhẹ vào một nút điều khiển trên xe khiến tấm chắn trên vành cửa sổ bất ngờ đóng rầm lại .

Hừ ! Giật cả mình ! Ai mà thèm đi chung với loại người hắn với chứ ! Chẳng qua … Mà thôi ! Dù sao thì tôi vẫn ghét hắn !!


………………….



“ Woaaaaaa !!! “ – Bất ngờ , tôi hét toáng lên khi vừa ngước qua nhìn
ngôi trường … Híc ! Đứng đây nãy giờ mà bây giờ tôi mới kịp để ý đấy …
Nó to và đẹp quá ! Y như một tòa biệt thự dành cho lũ con nhà giàu vậy …
À , mà đây đúng là trường dành riêng cho giới học sinh quý tộc mà !
Toàn bọn nhà giàu …



Nhắc đến con nhà giàu , tôi mới chợt lạnh sống lưng khi thấy chúng đang
chằm chằm nhìn tôi một cách quái dị sau cú hét bất ngờ vừa rồi … Híc !
Khổ thân tôi TT___TT!


……………………………….

“ Woaaaaa !!! “ – Lại “ woa “ thêm một lần nữa , nhưng lần này thì … nhẹ
nhàng hơn . Chắc cũng chẳng ai thèm để ý đâu nhỉ ?! – Tôi thầm tự mẩm .


Chà , đồng phục ở đây đẹp quá ! Mỗi người mặc một kiểu luôn ý , nhưng
vẫn ra dáng là đồng phục . Ví dụ như bộ tôi đang mặc trên mình nè . Chắc
là của đám người hầu chuẩn bị cho , nhưng vẫn kute lắm ^^! ( bộ màu
hồng đầu tiên đó ) .




…………………………………..


Tôi đi lang thang trong trường , phải mãi một lúc lâu sau mới tìm thấy
lớp , lớp của tôi là 11A1 – Trời ạ ! Lớp chọn . Bầu trời gần như sập
xuống khi tôi nghe tin đó … vì tôi có học hành giỏi giang gì đâu cho cam
cơ chứ … Áp lực quá ! Huhuhu !!

“ Em còn chưa định vào lớp à ! Trống rồi đấy ! “ – Tiếng cô giáo chủ
nhiệm bỗng nhiên vang lên khiến tôi chợt giật mình . Đó là một phụ nữ đã
ngoài 30 , tóc búi cao , trông có vẻ khá già dặn cho với tuổi của mình .
Tôi lũi cũi bước vào theo …


- Chào các em ! Hôm nay lớp ta có bạn mới chuyển đến . Bạn ấy tên là Na
Xư Bi , con gái một nhà doanh nghiệp xe hơi mới nổi . Na Xư Bi ! Em mau
tự giới thiệu mình với các bạn đi .

“ Con gái một nhà doanh nghiệp xe hơi mới nổi ??!! “ – Cái định nghĩa
này bắt nguồn từ đâu ra đấy ??!! Tôi là một đứa con gái nhà nghèo , đến
tiền học còn chẳng có , gia đình thì vỡ nợ đến nỗi phải bán cả thân …
Vậy mà … Trời ạ ! Chắc lại cái tên Yul chết tiệt đã bày ra rồi . Hừm …
nhưng nghĩ đi nghĩ lại , thì cũng là hắn đã nghĩ cho danh dự của tôi mà
thôi . Dù vậy , tôi cũng sẽ không cám ơn hắn đâu … hắn đểu lắm !

- Na Xư Bi ! Ba bạn làm ở hãng xe hơi nào vậy !

- Ồ ! Nghe nói gia đình của bạn mới phất lên hả !

- Trông cô ấy xinh quá !

- Xinh cái nỗi gì ! Con nhỏ nhà quê chết đi được !!

… Tiếng tụi bạn bên dưới xì xào , bọn con trai thì rít lên khen tâm tắc ,
còn bọn con gái lại chê lấy chê để ngoại hình mộc mạc của tôi … Chắc
tôi bội thực vì áp lực từ bọn này mất !


……………………..


“ Na Xư Bi ! Bạn ngồi đây với mình nhé ! “ – Tiếng một cô bạn bất ngờ
vang lên khiến tôi như được giải thoát khỏi đám “ bùn lầy đáng sợ “ xung
quanh . Nếu không có nhỏ cắt ngang lời , chắc tôi còn khổ dài dài vì
tụi bạn .

“ Cảm ơn bạn nha ! “ – Tôi khẽ cười , một nụ cười có lẽ là thoải mái nhất từ khi bước về nhà chồng .


- Bạn tên Na Xư Bi ?!

- Ừm …

- Cái tên dễ thương quá ! – Cô ấy cũng cười , một nụ cười thật đáng yêu
với những chiếc nơ hồng được cặp khéo léo trên đầu , trông cô ấy y như
một nàng thiên sứ nhỏ vậy .

- Thế còn bạn tên là gì ?! – Tôi nghiêng đầu thử hỏi .

- Chan ! Mình tên Chan ^^!

- Chan à ?! Nghe cũng dễ thương lắm , giống như tiếng Nhật vậy !

- Ồ ! Phải rồi đấy … Ba mình là người Nhật …

- Ha ! Thật vậy sao …


……….

Chúng tôi bắt đầu “ buôn “ , thả hồn mình vào những câu chuyện tầm phào
từ trên trời xuống dưới biển , mà quên mất không để ý xem xung quanh mọi
người đang có vẻ rất khó chịu vì sự ồn ào của hai đứa . Nhưng tôi vẫn
không dừng lại , vì đã lâu rồi , tôi không được trò chuyện thật thoải
mái với một người bạn đến như vậy . Có lẽ , tôi vô ý thức quá chăng
-__-“!


………………………….


Tan học là lúc thoải mái nhất . Tôi được một mình đi dạo quanh trường ,
lượn lờ trong cái thế giới học đường đã lâu ngày không được … bén mảng .
Từng hàng cây , khóm lá ở đây đều gợi cho tôi một nỗi nhớ thân thuộc ,
những cảm xúc dạt dào tưởng chừng như đã một thời tan biến . Tôi nhớ lại
, nhớ những người bạn , nhớ thầy cô , những kỷ niệm trong thời còn cắp
sách tới trường . Vì đã có những lúc , tôi bị buộc phải quên đi tất cả !


Chậm bước tung tăng trên con đường trải đầy lá thu vàng . Chợt ! Tôi
dừng lại , sững người khi nhìn thấy một đám con trai đang chơi bóng rổ .


Lê bước lại gần , tôi dần nhận ra đôi mắt mình đang bị thu hút đặc biệt
bởi một anh chàng lẫn trong đám người đó . Đó là một anh chàng tóc vàng ,
da trắng mịn màng và có một chiều cao lý tưởng . Thực ra thì anh ta
cũng chỉ cao bằng “ lão Yul nhà tôi “ thôi , nhưng có một điều khiến tôi
phải đặc biệt bận tâm là đôi mắt u sầu chứa đầy phiền não ấy … Nó buồn ,
một nỗi buồn xa lạ như vô tình chiếm lấy tâm hồn tôi ... Tôi chỉ muốn
nhìn , thẫn thờ , không chớp mắt . Vẻ đẹp của anh ta dịu dàng quá …



Bỗng ! Một tiếng bốp vang lên như phá tan bầu không khí mơ màng trong
tâm trí ! Tôi giật mình sực tỉnh thì đã thấy anh bị chấn thương rồi .
Hình như có ai đó chơi xấu ném bóng vào anh khi anh đang vô tình không
tập trung cho trận đấu . Đám bạn bỏ đi , họ lại tiếp tục chơi bởi vết
thương trên tay anh không phải là nặng . Nhưng tôi lại chợt cảm thấy
nhói lòng .

Vội vàng đến bên , tôi ngồi xuống bên cạnh anh rồi đưa ra một chiếc ego
hình đầu lâu nho nhỏ . Anh nhìn … đôi mắt rất đỗi ngơ ngác … còn tôi rụt
rè giật tay lại . Cầm chiếc ego hình “ đầu lâu xinh xắn “ lên , anh
phải loay hoay mãi … rồi cũng thở dài … vì không biết xài như thế nào .

“ Không phải chứ ! Nhà giàu nhưng có cần cù lần như vậy không !! “ – Tôi
ngỡ ngàng , trố mắt nhìn vì ngạc nhiên , và thở dài vì thất vọng .

“ Thôi được rồi ! Tôi sẽ giúp anh thêm lần nữa ! “ – Tôi thầm lẩm bẩm
rồi giật nhẹ chiếc ego trên tay anh , xé chúng ra rồi từ từ dán lên bàn
tay “ cao quý “ ấy ! Híc … phải thật cẩn thận ấy chứ !

Xong xuôi , tôi lại đứng dậy , chống nạnh và vuốt trán thật tự hào ( vì dù sao cũng vừa làm được một việc tốt mà ) .

- Không cần phải cảm kích đến vậy đâu ! Tôi giúp anh vì tôi … tốt bụng thôi mà !

Tôi nói dõng dạc , để anh khỏi nhìn với ánh mắt đầy sự … biết ơn như thế
( đấy là tôi thấy anh cứ chằm chằm nhìn vào tôi , chứ còn biết ơn hay
không thì chẳng rõ ) .

Nghe tôi nói xong , không hiểu anh đang nghĩ gì … nhưng tôi thấy anh im
lặng một hồi , rồi lại chợt bật cười … một nụ cười trông thật thú vị .



“ Trời ơi !!! Chết mất thôi !! Anh Jen đang cười với con nhỏ đó !!! Mau
chụp lại đi !!! “ – Bất ngờ , tôi nghe thấy tiếng bọn con gái phía đằng
sau đang run lên vì ghen tức . Híc ! Một nụ cười của anh “ đáng giá “
đến vậy sao ??!!!

Mà thực ra thì … tôi cũng đang chết đứng rồi ấy chứ ! Người đâu mà cười
đẹp thế !!! Nhẹ nhàng và dịu dàng không tưởng tượng được . Chưa bao giờ
tôi phải sững lại vì một nụ cười … Nhất là khiến cho con tim tôi đang
muốn nhảy ra khỏi lồng ngực .

Nếu anh không cất tiếng , có lẽ tôi sẽ cứ đứng mãi ở đấy mất thôi !

“ Muốn tôi trả ơn không ?! “

“ ??? “ …


………………………….





“ Kẹo nè ! “

Xuất hiện trước mặt tôi bây giờ là chàng bạch mã hoàng tử của trường
cùng hai cây kẹo mút to đùng trên tay … Đó là món quà để trả ơn sao ???!
Tôi nói như thế không phải là thất vọng đâu ! Đấy là tôi xúc động quá
ấy chứ ??! Xúc động vì không ngờ một người trông chững chạc như anh lại
thích ăn kẹo ! Chắc tôi phì cười ra mất !

Rụt rè nhận lấy cây kẹo , tôi khẽ đưa lên miệng mút một chút bằng đầu
lưỡi để cảm nhận hương vị ngọt ngào của nó . Thấy tôi “măm” có vẻ thích
thú lắm , hắn lại ngồi xuống cạnh bên rồi nhoẻn cười .

“ Ngon không ?! “

“ Ừm … “ – Tôi khẽ gật đầu ngượng nghịu .

“ Sao em lại giúp tôi vậy ?! “ – Bỗng , hắn hỏi .

Ngước đôi mắt ngơ ngác lên nhìn , chớp chớp vài cái cho bớt hồi hộp rồi tôi lại lắp bắp trả lời .

“ Thì … đã nói … em là người tốt mà ^^! “

“ Hà … Vậy hả ! Nhưng anh thấy không chỉ đơn giản vậy đâu ! “ – Hắn lại
mỉm cười một cách thích thú , rồi quay sang chằm chằm nhìn tôi – một cái
nhìn đầy khó hiểu .

“ Hưm … Thật vậy ạ ?! … “ – Mắt tôi trơ ra , ngơ ngác nhìn , khuôn mặt
mỗi lúc một đần vì chẳng hiểu ý sâu xa mà hắn nói cho lắm .

Thấy tôi ngơ ra như thế … hắn cũng im lặng một hồi , rồi chẳng hiểu vì
sao … cả hai bỗng dưng bật cười cùng một lúc , càng nhìn như thế , chúng
tôi lại càng thấy buồn cười , buồn cười vì cái vẻ ngốc nghếch của cả
hai đứa .

Nhưng rồi … nụ cười ấy cũng chẳng giữ lại được lâu khi mà nó phải tan
biến ngay lập tức … Bởi , “bóng ma“ kia đang lù lù xuất hiện …

Vẫn như những lần trước , hắn bất thình lình tiến tới , trừng mắt nhìn tôi , một ánh mắt dò xét y thể như kẻ hỏi tội .

- Hai người đang dấm dúi làm cái trò quái gì ở đây thế này !!!

- Chúng tôi đang ăn kẹo mút … - Tụi tôi cùng đồng thanh lên tiếng , như
một sự tâm giao … Nhưng cũng chẳng hiểu vì sao – ăn kẹo mút mà cũng phải
dấm dúi à ?? Tụi tôi ăn “ quang minh chính đại “ hẳn hoi đấy chứ !


Chẳng thèm bận tâm đến lời tôi nói , hắn lại quát tiếp – rất là cùn !

- Ăn kẹo mút mà dám ngồi đây với thằng khác hả ! Về nhà mau !!!

Nói rồi , hắn tóm chặt lấy cổ tay tôi , bất ngờ kéo vụt đi trong sự ngỡ
ngàng của cả hai đứa … Tôi thấy ngượng đến chín mặt mà không thể làm gì .
Đồ Yul “ khìn “ đáng ghét !!!


………………………..


Cả Xư Bi và Yul đều đã đi rồi , chỉ còn lại mình Jen đứng bơ vơ ở nơi đó
mà thôi . Nhìn theo bóng hai đứa lóc nhóc kéo nhau đi , Jen lại khẽ mỉm
cười đầy ẩn ý – hắn cười , một nụ cười không phải vì tức giận , mà đó
là một nụ cười của sự thích thú . Hắn thích thú – vì tính cách kỳ quặc
của hai con người mới gặp kia . Mà thực ra , chính hắn cũng kỳ quắc
chẳng kém . Chỉ có điều , hắn đã nhìn thấy rõ chiếc vòng hình thánh giá
tượng trưng cho loài Thiện Quỷ được đeo trên cổ Xư Bi , và thân phận
thật của Yul … có lẽ , đến Jen cũng chẳng thể ngờ ….


……………………………………

Chữ ký của thành viên



Fri Jan 07, 2011 10:42 am
avatar
 
admin






Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
337%/1000%

Tài năng:20%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên http://8hoi.1forum.biz

Thông tin thành viên
» Tổng số bài gửi : 337
» Tiền Tiền : 1012903
» Tuổi : 20
» Đến từ : biÊn hòA City
» Huy Chương :

» Pet :


Bài gửiTiêu đề: Re: Cô Dâu Quỷ


Chap 4 : Vận mệnh của Quỷ .


[ Như đã nói ngay từ đầu , ngôi kể trong truyện sẽ được thay đổi liên
tục . Và bắt đầu từ chap này cũng vậy , tớ sẽ thay đổi từ ngôi “ tôi “
sang ngôi “ nó “ để phù hợp với hoàn cảnh kể chuyện hơn . Mong các bạn
không cảm thấy quá khó chịu vì sự thay đổi này ^^ ! ]


---------------------------


***


Bước vào ngôi trường của Quỷ …
Vận mệnh của tôi sẽ bắt đầu …
Những chuỗi ngày đau khổ …
Một cuộc sống chẳng thấy tương lai



-----------------------------


Mặc cho con bé la lên oai oái , Yul vẫn kéo vụt nó đi trong sự ngỡ ngàng
của mọi người – lúc này , nó cảm thấy mình giống như một kẻ “ ngoại
tình “ đang bị buộc tội vậy . Yul thật vớ vẩn ! Con bé vội vung mạnh tay
ra để lấy lại lòng tự trọng cho mình , nó hét toáng lên .

- Anh làm cái trò quái gì thế hả !!

Không trả lời , Yul chỉ khẽ quay lại nhìn một cách lạnh lùng rồi lặng lẽ
bước vào xe , nó thấy cảm giác đó kỳ lạ lắm ! Yul vào rồi … chả lẽ nó
lại không vào , thấy thế , nó đứng đần ra một lát rồi cũng luống cuống
nhảy vào theo .

Ngồi bên cạnh Yul , nó vừa bực lại vừa sợ , tốt nhất là im lặng , và
không nói một lời cho đến lúc về nhà . Nhưng bất ngờ , Yul lên tiếng .

- Đừng có mà gặp mặt hắn ta nữa .

- Hả hả … Cái gì cơ ??? – Nó lắp bắp trả lời .

- Tôi bảo là đừng có gặp mặt hắn ta nữa !!! – Yul khẽ chau mày rồi gắt lên như thể bực mình lắm .

- Nhưng tại sao … - Con bé lại rụt rè vì không muốn phải tuân cái lệnh vô cùng kỳ quặc ấy .

- Hắn không đơn giản đâu ! Đừng gặp mặt hắn nữa !


Yul chỉ nói có thế , rồi hắn lại đưa tẩu thuốc màu đen bóng lên miệng ,
rít một hơi dài khiến nó vô cùng ngơ ngác . Nó thật sự không hiểu … ý
hắn nói là gì ???! Sao lại bảo là Jen không đơn giản ?! Jen thì có gì mà
không đơn giản … Jen cũng chỉ là một cậu điển trai bình thường … Và cho
dù nó có cố sức hỏi thêm gì nữa thì miệng Yul vẫn đóng chặt như gim .
Hắn không muốn trả lời nữa – thở dài – đành vậy !!!

Chiếc xe Limo bóng bẩy đã dời xa khỏi trường , chỉ còn để lại trên đường
những dòng khói trắng đục mơ hồ đầy ẩn ý … cũng giống như Yul vậy – cao
sang , lạnh lùng và bí ẩn . Rất khó để hiểu !!!


…………………………………………� �.


Trở về nhà , trở về căn phòng công chúa rộng thênh thang trên chiếc
giường màu hồng tuyệt đẹp , con bé lại ngả mình nằm phịch lên giường rồi
thở dài chán nản . Một ngày như thế là quá đủ ! Đủ chuyện để mệt . Cũng
may , bắt đầu từ hôm nay hắn không còn cái thói tự ý vào phòng của “
người khác “ nữa ! Căn phòng này đã được mặc định trở thành “ lãnh địa “
riêng của con bé , và Yul muốn xâm phạm thì phải hỏi ý kiến của chủ
quyền . Nghĩ đến đây , nó lại khẽ mỉm cười thích thú , một gianh giới
mong manh … cũng giống như sự ngăn cách giữa Thiên Đàng và Địa Ngục vậy .


……

À ! Phải rồi ! Nhắc đến Địa Ngục , nó mới sực nhớ ra … mấy ngày gần đây
, có nhiều chuyện khiến nó tò mò khó hiểu lắm . Phải gọi cho Bụt để hỏi
thử mới được … mà … số phone của Bụt là bao nhiêu nhỉ ?!!

“ À nhầm … à nhầm ! Bụt làm gì có phone … “ – Con bé thầm lẩm bẩm rồi
khẽ cốc nhẹ vào đầu mình … Nhưng ngay sau đó , bất thình lình , nó bị ăn
cả một cú cốc giáng trời từ … bên trên trần nhà dội xuống TT___TT! Ai
mà chơi ác dữ vậy !!!


- Chính ta đây !! Nhà ngươi bảo ai là Bụt thì không có phone hả !!! Ta lại chẳng quá sành điệu ấy chứ !!!

Ngay khi giọng nói trầm bổng ấy vừa cất lên , thì đầu Bụt cũng bất ngờ
treo ngược trần nhà … thò lò hạ xuống khiến nó giật bắn cả mình !!!

- Á !!! Maaaaaaa …. – Vừa hét , nó vừa cầm cây quạt gỗ quật túi bụi vào mặt Bụt >””

“ U đầu tôi rồi … “


……………………………………..


Sau khi trấn tĩnh lại mình , từ từ rót trà cho Bụt , nó lại hỏi tiếp .

- Mà sao Bụt lại xuất hiện ở đây vậy ?!

Nhấp một ngụm trà lên … đầy miệng , Bụt trầm ngâm .

- Thì con gọi ta mà .

- Hơ … Nhưng con đã kịp gọi gì đâu ???!!!

- Hừm ! Thực ra thì con không cần phải gọi . Vì ta luôn đi theo con , nên bất cứ khi nào con cần , ta đều có thể xuất hiện .

Vừa nghe Bụt nói , mắt nó lại sáng bừng lên , chắp hai tay vào đầy xúc động …

- Yaaaa !!! Thiệt thế ạ ?!!! Bụt thật tốt quá !!!

Tuy được khen là vậy , nhưng thái độ của Bụt lại có vẻ rất u sầu …

- Hức ! Không phải nịnh ! Vì ta làm việc trong tổ chức “ Từ Thiện “ trên
thiên giới mà … Có được đồng lương hỗ trợ nào đâu , làm bằng tấm lòng
bao la cả …

- Ừm … bao la thiệt há … - Nó khẽ nhếch môi cười ;)).

- À ! Mà con gọi ta có chuyện gì vậy ???!

Nhắc đến đây , nó mới sực nhớ ra bao điều phải hỏi Bụt . Con bé lập tức mấp máy môi .

- A … phải rồi ! Con có nhiều điều muốn hỏi Bụt lắm ! Chuyện là …


………………………


“ Con muốn hỏi về nhiệm vụ của Quỷ ?! “

“ Dạ … “


…………….


Bụt bắt đầu nói .

“ Ngay từ đầu , chúng ta đã muốn sắp đặt cho con bước vào ngôi trường
của Quỷ . Nhưng nó có quá nhiều thế lực ngăn chặn nên chúng ta vẫn chưa
thể xâm nhập được …”

“ Ngôi trường của Quỷ ?! Trường SoRoYang sao ?!! “

“ Ừm . Phải ! Cũng may mà người chồng tài phiệt của con đã vô tình giúp
đỡ … nhưng ta không biết hắn có phải người tốt ngay không !”

“ Chẳng tốt chút nào đâu Bụt ạ ! “ – Con bé khẽ chau mày khi nghe Bụt nói là hắn giúp đỡ . Hứ !

“ Đừng chen lời Bụt … Ta bắt đầu nóng trong người rồi đấy !” – Bụt cũng
cằn nhằn khó chịu chẳng kém khi con bé cứ nhảy vào họng ông giữa chừng .

“ Trường SoRoYang thực chất là một ngôi trường quý tộc của Quỷ . Các
vong hồn cũng rất thông minh khi chọn cơ thể nhập xác cho mình – toàn là
những người có thế lực , để chúng có thể dễ dàng chi phối xã hội và tạo
một vỏ bọc an toàn cho riêng mình . Khi đã xâm nhập được vào ngôi
trường này , con phải hết sức cẩn thận … “

“ Đáng sợ lắm sao Bụt ?! “ – Con bé trố mắt ra , không kìm nổi được sự tò mò …

“ MUỐN ĂN ĐÒN HẢ !!! “ – Bụt hét toáng vào mặt nó khi con bé lại không nghe lời .

“ Không mà … con lỡ lời ! “ – Nhóc con rụt rè rồi cúi đầu nhận lỗi ~”~.

“ Đừng có mà chen vào câu chuyện của ta nữa đấy ! Nghe tiếp đây này …
Ở đó , hầu như tất cả địa bàn đều là của Quỷ . Thậm chí , nếu con người
có muốn vào cũng phải qua vòng kiểm soát của chúng . Nhất là con – một
Thiện Quỷ thì lại càng nguy hiểm hơn . Nhưng không gì khác là con phải
xâm nhập vào lãnh địa này , thật cẩn thận , có thế mới có thể thu phục
được nhiều hồn ma một lúc … “

“ Ủa ! Nhưng Bụt vẫn chưa dạy con cách thu phục hồn ma mà … “

“ Thì bây giờ ta đến để dạy đây … “ – Thở dài .


……………………………..


[ Ngày hôm sau ]


Bữa ăn sáng vẫn diễn ra yên lặng như mọi ngày , nhưng lần này , con bé lại mở lời nói trước .

- Này … Yul …

Cầm tờ báo đang đọc trên tay , hắn vẫn dí sát mắt vào mà không thèm ngước lên nhìn con bé .

- Sao ?!

- Sao hôm qua anh lại xuất hiện ?!

Bỗng , đặt rầm tờ báo xuống bàn , hắn nói bằng giọng cay cú .

- Vậy không đến để hai người cứ tiếp tục làm cái trò đó với nhau sao !!!

- Trò gì … Chúng tôi chỉ ăn kẹo mút … - Con bé khẽ chau mày .

- Đúng thế ! Ăn kẹo mút !!! Sao cô dám dấm dúi ăn kẹo mút với thằng khác
mà chưa được sự cho phép của tôi ! - Yul vẫn to tiếng , tuy có vẻ đã
đuối lý .

- Trời ạ ! Tôi ăn kẹo mút mà cũng phải cần sự cho phép của anh nữa sao ! Thiệt tình … Nhưng …

- Nhưng gì nữa !!! – Yul gắt .

- Chẳng phải anh đã nói là không muốn ai thấy chúng ta đi chung với nhau
cơ mà ! Tại sao hôm qua lại dám xử sự công khai như thế … Anh không sợ à
!

- Tôi chẳng phải sợ gì hết ! Nhưng điều đó làm xúc phạm danh dự …

- Danh dự ?! ... – Nó tròn mắt nhìn mà không hiểu cho lắm .


Nói đến đây , bỗng , Yul chợt dừng lại , dường như mắc họng , mặt hắn đỏ bừng lên rồi đùng đùng đứng dậy .


- Tôi không muốn nói nữa !!!


Nhìn theo bóng hắn , Xư Bi thầm chẹp miệng , rồi thở dài .

“ Yul đó ! Hắn cũng thật buồn cười ! “


………………………………..


Ngày hôm nay lớp nó có tiết tự học , tất cả học sinh đều phải đến thư
viện để nghiên cứu thêm sách vở và hoàn thành đống bài tập được giao .
Đang loay hoay không biết làm thế nào , bỗng nhiên , Chan từ đâu xuất
hiện , nhỏ nói thầm vào đôi tai đang ngái ngủ của con bé khiến nó bỗng
giật mình sực tỉnh . Nhìn nhỏ cười lúc đó … y như một thiên thần .


“ Chúng mình cùng đến thư viện nhé ! “

“ Ư … hưm … Ừm … “ – Nó ngỡ ngàng .


…………………


Hai đứa đang lon ton trong thư viện , tìm hết dãy sách này đến dãy sách
khác mà vẫn chưa được quyển nào ưng ý . Vì mới vào lần đầu , nên hôm nay
nó còn lóng ngóng … Và sự lóng ngóng của con bé đúng là tai hại ! Trong
lúc đang ngơ ngác nhìn xung quanh … bỗng , nó đâm rầm vào một bạn nữ .

“ Ôi trời ơi ! “ – Con bé khẽ thốt lên rồi vội vàng cúi xuống nhặt sách vở cho cả hai .

Nhưng mặc nó một mình cắm cúi nhặt , thì nhỏ kia vẫn đứng trơ ra đấy ,
giương mắt nhìn … rồi bất ngờ dẫm đạp huỳnh huỵch lên những cuốn sách
của Xư Bi . Nó gần như chết đứng !!!

Sao nhỏ kia có thể nhẫn tâm làm như thế !!! Những cuốn sách có tội tình
gì !! Tuy gót gày của cô ta đúng là rất sạch … nhưng vết bẩn trong lòng
thì thật chẳng ra gì !!

Nó sững người , rồi ngỡ ngàng đứng dậy , vẫn sắp xếp cho đầy đủ số sách
trên tay rồi đưa cho nhỏ ấy cùng lời xin lỗi . Nhưng – bất ngờ - nó phủi
mạnh đống bụi còn bám trên vành sách của mình – hất thẳng vào mặt cô
tiểu thư kia – rồi dõng dạc .

“ Xin lỗi vì đã làm rơi sách của bạn ! Nhưng số bụi bám trên gót giày
thì không phải tôi lấy . Vậy nên , mong bạn nhận lại cho ! “

Nói rồi , nó cắp sách đi thẳng … để lại cho nhỏ kia một nỗi nhục đến ngỡ ngàng .

Thấy bọn bạn xì xào rồi kích đểu , cô tiểu thư kia cũng chẳng chịu cam
tâm , nhỏ vội vàng chạy theo tóm lấy vai con bé … lôi giật lại !

“ Mày muốn chết à !! “ – Nhỏ tiểu thư nói như hét vào mặt nó .

“ Câu đó phải để dành cho tôi hỏi chứ !! “ – Con bé cũng thản nhiên quát lại .


…..


Nó vừa dứt lời thì hai đứa cũng liền nhảy bổ vào người nhau không báo
trước , giằng xé cổ áo một cách thậm tệ ! Có lẽ cuộc “ chiến tranh “ sẽ
càng lớn hơn nếu như không có bác bảo vệ kịp thời ra “ ngăn chặn “ .

“ Các cháu làm cái trò hề gì ở đây thế hả !!! Thật là vô ý thức !! “


…………….


Bị mắng , hai đứa nó trừng mắt nhìn nhau , kẻ này đổ lỗi cho kẻ kia , rồi không một lời xin lỗi , quay đầu đi thẳng .

Lòng hậm hực , nhưng nó vẫn sực nhận ra chiếc vòng thánh giá được đeo
trên cổ nhỏ kia – phải chăng … nhỏ đó cũng là … loài Thiện Quỷ ???!!!

Suy nghĩ ấy bỗng chốc hiện lên trong đầu của cả hai đứa . Tụi nó sững sờ … quay lại nhìn nhau đầy ẩn ý … rồi đi tiếp …


……………………………..


Dừng lại ở một góc phòng nơi thư viện , vì Chan không thích chỗ ồn ào , nên đây là nơi ít người qua lại … Bỗng , nhỏ trầm trồ .

- Wow ! Xư Bi à ! Bạn dũng cảm thiệt đó !

Nó nheo mắt nhìn …

- Dũng cảm cái gì cơ ?! À … cái chuyện con nhỏ đó hả …

- Không phải chỉ là con nhỏ tầm thường đâu ! – Chan bỗng chen ngang lời .

- Vậy sao ?! Không tầm thường thì như thế nào ?!

- Nhỏ đó là YuMi - cầm trịch cả khối con gái trường này đấy ! Nghe nói
nhà quyền lực dữ lắm . Chắc số phận sau này của bạn mệt rồi … - Chan khẽ
thở dài , rồi quay sang nhìn Xư Bi – một cái nhìn đầy thông cảm .

- Ừm … - Xư Bi khẽ nuốt ực cục nước miếng đang chặn lại trong cổ họng mình , nó chợt cảm thấy lạnh cả người !


Dường như điều Chan nói cũng là một lời tiên tri đầy đáng giá trong cái tương lai toàn là u ám của nó …


“ Tôi ngồi đây được chứ !!! “ – Giọng một tên con trai nào đó bất ngờ cất lên khiến chúng nó giật bắn cả mình .

Nhưng lại càng giật mình hơn … khi nhận ra – đó là Jen – chàng bạch mã
hoàng tử ít xuất hiện ở trường – đặc biệt là nơi thư viện đông người này
nữa .


Jen cười – một nụ cười siêu đẹp để chào cả hai đứa , khiến Chan đỏ bừng cả mặt … mà thực ra thì nó cũng ngượng ngùng chẳng kém .


Sự xuất hiện đột ngột của hắn khiến bọn con gái trong thư viện rít lên vì thích thú .
Ngồi nói chuyện một lúc , nhưng có vẻ không thoải mái lắm vì bị chú ý
hoài … Bỗng , Jen chợt đứng bật dậy , rồi cúi xuống nhìn Chan , một cái
nhìn lịch lãm .

“ Cho anh mượn bạn em một lúc được chứ ! Chan ?! “


Chan ngớ người trước câu nói của Jen , con bé khẽ cười cười , rồi gật
đầu đồng ý – “Chan luôn tốt bụng !” – Trong đầu Xư Bi chợt nghĩ thế .

Nói rồi , hắn cầm lấy tay Xư Bi , kéo vụt đi trong sự bàng hoàng đến ngỡ
ngàng của tất thảy mọi người xung quanh – cứ như một đôi vậy !!!

Cả Chan cũng thế , ngay khi bóng hai đứa vừa kịp đi khuất , thì nụ cười
trìu mến trên môi nó cũng lập tức biến mất . Thay vào đó là một cái mím
môi đầy căm hận , nhỏ khẽ rít lên khi nắm chặt cây bút trong tay mình .

“ Không thể như thế được ! Xư Bi ạ … !”


Vội vàng mở cuốn sổ ghi danh sách bạn bè ra , Chan tặng ngay cho Xư Bi một dấu gạch chéo . Đóng sổ lại , nhỏ cười .


………………………………..



Kéo tay Xư Bi đến một nơi vắng lặng , dường như chẳng có mấy người qua
lại , vì đây là bãi đất trống trồng ngập tràn cây bồ công anh phía sau
trường . Bỗng , Jen chợt dừng lại , nhìn thẳng vào mắt con bé , anh dõng
dạc .

“ Em không phải là người ?! “

Chữ ký của thành viên



Fri Jan 07, 2011 10:42 am
avatar
 
admin






Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
337%/1000%

Tài năng:20%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên http://8hoi.1forum.biz

Thông tin thành viên
» Tổng số bài gửi : 337
» Tiền Tiền : 1012903
» Tuổi : 20
» Đến từ : biÊn hòA City
» Huy Chương :

» Pet :


Bài gửiTiêu đề: Re: Cô Dâu Quỷ


Chap 5 : Rắc rối của Quỷ .


***

Tôi như chết đứng trước câu hỏi đầy bất ngờ của sunbea .
Phải chăng anh đã biết được sự thật gì rồi ??!
Và … thân phận thật của anh là ai ???!



-------------------------------



Con bé chợt giật mình , nó dường như chết đứng trước câu hỏi đầy bất ngờ
của Jen . Nhưng rồi , cố gắng bình tĩnh lại , con bé khẽ lắp bắp …

“ Hưm … anh đang nói cái gì kỳ vậy ! Sunbea ?! “


Trước cái vẻ ngây thơ đến kỳ quặc của con bé , Jen lại phì cười . Hắn xoa xoa đầu con nhóc .

“ Hà !!! Đùa chút thôi !! Không lẽ nào phải không ?! Làm gì mà sững sờ thế !! “

“ Ư … hưm … ừm !!! “ – Nó cũng cúi cúi đầu ậm ừ , nhưng thực sự là đã
rất sợ . Con nhóc lại chun mũi nhìn sunbea – “ Nhưng đừng đùa như vậy
nữa nhé ! Chẳng hay chút nào! “


Jen không ngạc nhiên trước thái độ có vẻ khó chịu của con bé , nhưng Jen
biết … là nó đã bắt đầu cảm thấy phải dè chừng … Cố gắng đánh tan không
khí nặng nề bằng một nụ cười trìu mến , mở chiếc cặp màu nâu nhạt của
mình ra , anh đưa cho con bé một cuốn sách có ghi “ Những điều cần biết
về luật Truy Hồi “ .

Mắt nó như trố ra … sững sờ nhìn … lại thêm một lần chết đứng . Nhận lấy cuốn sách , con nhóc lắp bắp mãi không nên lời …

“ Sao … sao anh … “

“ Đừng hỏi , mà hãy đọc đi ! Good luck ! “

Nói rồi , Jen lại lặng lẽ bước đi về phía trước , để lại cho Xư Bi một
nỗi tò mò đến kinh ngạc về thân phận của “ chàng “ . Sao anh lại đưa cho
nó cuốn sách về ma quỷ ?! Cuốn sách quý đến nỗi Bụt cũng không thể có
?!!!


………………………………….


Trở về nhà , nó lập tức nhảy ngay lên phòng , đóng kín cửa lại và vội vàng mở cuốn sách ra . Cặm cụi tìm hiểu .

Hồi hộp mở trang thứ nhất … nó thấy hình một vị thiên thần với đôi cánh
thiên sứ trắng trong cùng một nữ ác quỷ với đôi cánh dơi màu đen huyền
bí đang áp sát lưng vào nhau – hai đôi cánh như chắp lại làm một - Trông
thật đẹp ! Nhìn chúng giống hệt như biểu tượng trên chiếc vòng thánh
giá của nó vậy !


Nhưng …
Ngay khi …
Mở đến trang thứ hai …
Hy vọng của con bé …
Bất giác …
Hoàn toàn sụp đổ …

Vì …” Sách chỉ toàn ghi chữ cổ sao trời !!! “ – Hắn muốn trêu mình đây
hả !! Gì mà sách Truy Hồi chứ !!! Viết mấy thứ chữ này làm sao mình đọc
?! Đúng là nghĩ nhiều quá rồi ! Chắc cũng chỉ là một thứ sách ma thuật
nhảm nhí nào đó mà người ta bịa ra trong thư viện thôi … hắn đâu thể là
gì hơn một con người được chứ !

Gấp sách lại , con bé nằm lên giường ngủ , trùm kín trăn qua đầu , nó thấy như mình bị đùa .


…………………………………………� �.


[ Sáng hôm sau …]




Đi dọc hành lang , nó cố gắng làm theo lời Bụt dặn .

“ Thứ nhất . Để xác định được mục tiêu , con hãy thử đi dạo ở một chỗ
đông người , nếu phát hiện ra được đối tượng không ổn định , chiếc vòng
thánh giá sẽ lập tức phát ra ánh sáng hào quang . Khi đó , con phải thật
cẩn thận , nếu để người khác vô tình nhìn thấy thì sẽ … tiêu tùng đấy !



Vừa cầm chắc chiếc vòng hình thánh giá trên tay , nó vừa cố gắng cảm
nhận xem … tên nào là ma !!! Hồi hộp bước chân về phía trước , mắt đảo
liên tục … Bất thình lình – chiếc vòng phát sáng !!!

“ Ồ !! Nó phát sáng rồi !!! Là kẻ nào !! “ – Con bé bất ngờ dừng khựng
lại , rồi há hốc mồm khi nhìn thấy năm anh em nhà Obi đang khoác vai
nhau khệnh khạng đi đằng trước !!

“Chính là chúng rồi !“ – Xư Bi thầm lẩm bẩm rồi cố gắng bám sát theo …

Càng lúc … con đường mỗi lúc một sâu … dường như đi đến đâu mà Xư Bi
cũng chẳng biết nữa . Rồi , bất chợt , nó nhận ra , mình đang ở căn
phòng thể chất đã bị bỏ hoang lâu ngày phía sau trường … Giật mình ! Con
bé vội vàng quay ngoắt lại … định chạy ra thì cửa đã đóng rồi . Tiếng
đóng cái “ Rầm !!!” bất ngờ vang lên khiến nó sợ đến thót cả tim . Một
bàn tay lờ đờ từ đâu bỗng nhiên đặt lên vai nó …

“ Tìm anh hả cô em “ …

Giọng thằng Obi bất thình lình cất lên khiến nó giật bắn cả mình . Loạng
choạng quay lại nhìn … nhưng trong căn phòng tối … nó chẳng thấy được
thứ gì rõ cả . Chỉ rõ nhất là đôi mắt sáng rực màu xanh lam của năm
thằng … chúng đúng là ma !!!


“ Tập trung !!! Tập trung … “ – Nó cố gắng tập trung suy nghĩ của mình
vào chiếc vòng … nhưng dường như nó chỉ lóe sáng lên một chút … rồi lại
nhanh chóng vụt tắt . Thật sự thất vọng , nó đang thất vọng vì chính
mình !! Phải làm sao đây … Mọi chuyện không ổn rồi … Nó đang bị bao vây
!!


“ Jen … Cứu với !!! Jen à !!! “ – Con bé bỗng hét lên như thế !! Càng
lùi , nó lại càng hét lớn !! Nó cũng không hiểu vì sao … trong lúc đó …
nó chỉ có thể hét tên Jen .


Sự ngạc nhiên thoáng hiện lên trên khuôn mặt của kẻ đứng sau bóng tối – “ Sao không phải là Yul ?! “


……


Jen đang ngồi trong thư viện , trầm tư suy nghĩ về một câu nói nào đó
trong cuốn sách mình vừa đọc … Rồi bất chợt , tất cả những ý nghĩ ấy đều
bị đánh tan bởi một tiếng hét bất giác vang lên văng vẳng trong đầu hắn
- “ Jen !!! Cứu em với !! “ …


Cuốn sách bị đóng lại cái rầm và Jen lập tức đứng dậy … bước theo tiếng vọng từ trong đầu …


……………………………


“ Nhỏ này … cũng xinh đấy chứ !! “ – Thằng Oban tiến gần đến nó , đặt
một ngón tay lên khuôn mặt trắng trẻo của con bé , rồi khẽ vuốt nhẹ
khiến nó rùng cả mình .

“ Cút đi !!! Tránh xa tao ra !! “ – Con bé đột ngột gào lên , nó vung mạnh ra rồi cố gắng vùng dậy …

“ Đừng có cố chạy ! Vô ích thôi … người Truy Hồi … “ – Thằng Obe bất ngờ
tóm lấy vai con bé , ấn mạnh xuống khiến nó ngã cái rầm .

“ Ha ha ha !!! Người Truy Hồi cơ đấy ! Kẻ yếu ớt như mày thì nên cúi đầu
mà hầu hạ tụi tao … chứ bày đặt đi bắt ma làm gì !! “ – Nói rồi , thằng
Obư lại tiến đến , giật tung chiếc áo khoác mà nó đang mặc ra khiến cả
bọn cười phá lên ầm ầm .

Nó sợ … tái xanh cả mặt . Dù sao thì phép thuật của nó vẫn còn yếu lắm .
Thậm chí còn chưa thể tập trung được vào chuyện gì … Chẳng nhẽ đành phó
mặc cho bọn chúng muốn làm gì thì làm … Chỉ nghĩ đến đây thôi , nó bỗng
thấy lạnh cả người !


“ Hưm … thơm quá … Chắc cái áo nho nhỏ bên trong còn thơm hơn ấy !! “ –
Cầm chiếc áo khoác đồng phục của con bé lên , thằng Obi khẽ hít hà một
cách thích thú , rồi nhìn chằm chằm vào ngực nó …


Ngay lập tức , hắn chợt tiến tới , rồi giật tung mấy cái cúc áo trên cổ con bé ra … xé toạc từng lớp vải !!

“ Jen !!! Cứu emmmm !!! “ – Không kiềm nổi nỗi sợ hãi , nó lại khóc thét lên thêm một lần nữa …


Nhưng lần này … có vẻ là không vô vọng …

Cánh cửa sắt phía trước bất ngờ được nâng vụt lên bởi một ai đó … nói
đúng hơn là chỉ bằng một cánh tay của ai đó !!! Ánh sáng len lói lùa vào
cùng với giọng nói của “vị cứu tinh anh hùng” …

“ Bỏ tay ra ngay khỏi người cô bé !! “ – Khuôn mặt Jen bỗng chốc hiện lên rõ ràng khiến nó như bừng sáng cả người …

Không đợi lũ con trai kia kịp ú ớ thêm câu gì , anh hầm hầm xông tới ,
ném thẳng từng cú đấm chắc nịch vào mặt mỗi thằng khiến chúng choáng
váng ngã vật ra đất . Không ai bảo ai , cả bọn cùng một lúc xông lên
định nhảy bổ vào Jen đánh hội đồng thì anh lại bất ngờ biến mất , rồi
đột ngột xuất hiện từ phía sau , giáng vào đầu chúng một loạt liên hoàn
cước trúng tâm đầu . Bọn nó chới với … rồi ngã nhào vào nhau , thằng này
đè lên thằng kia … lố nhố , chẳng đâu vào đâu cả … Có vẻ biết “ địch “
hơn mình , tụi nó nháy mắt … rồi vội vàng chạy trốn .


Ngay khi năm anh em nhà Obi vừa đi khuất , Jen lại từ từ tiến đến bên Xư
Bi , cởi chiếc áo khoác của mình ra rồi choàng nhẹ lên người con bé …
khiến nó đỏ bừng cả mặt . Con bé khẽ lắp bắp …


- Sao … sao anh biết em ở đây …


Jen phì cười , một nụ cười thật đáng yêu .

- Vì em gọi anh mà ! Không nhớ sao …

- Hơ … nhưng …

“ … lúc đó Jen đâu có ở đấy … chẳng nhẽ hắn nghe thấy được sao … “ – Xư Bi thầm lầm bầm …

“ Dù ở xa đến đâu , anh vẫn nghe thấy được đấy ! “ – Jen lại quay sang nhìn nó , trả lời dõng dạc tuy nó lí nhí chẳng nên lời …

“ Trời ạ ! Nói bé vậy mà cũng nghe thấy được … “ – thở dài .


……………....



Bóng Jen và Xư Bi đã đi khuất khỏi căn phòng , lúc này , một người mặc
áo đen mới từ từ bước ra , khẽ mím môi mỉm cười chua chát … con nhóc đó
lầm bầm nguyền rủa …

“ Jen ạ ! Dù không biết rõ anh là ai … Nhưng thực sự anh đã làm tôi phải
khó chịu rồi đấy !!! Động tới YuMi này là không xong đâu !!! “ …

Cánh cửa đóng lại cái rầm . Và hình ảnh của YuMi cũng chợt biến mất vào hư không …


……………………………………


“ Cám … cám ơn anh … “ – Ngồi xuống bên một hàng ghế gỗ gần cổng trường ,
con bé lại thầm lắp bắp trong run sợ … có lẽ , vì dư chấn của vụ khủng
hoảng tinh thần vừa nãy , nó vẫn chưa quên hết được .

“ Kẹo mút nhé ! “ – Jen hồn nhiên hỏi .

“ Thôi ! Em nghĩ café nóng thì hơn !” – Con nhóc khẽ nheo mày … lúc nào mà cũng kẹo mút thì có mà chết vì ngọt à .

“ Ừm ! Đợi một chút ha ! ” – Nói rồi , Jen lại chạy vụt đi về phía có máy bán café .


Một lát sau , hắn quay lại , trên tay cầm hai cốc café nóng hổi , vừa
đưa cho con bé , vừa thổi phù phù khiến hai đôi má nó bỗng chốc căng
phồng … nhìn xinh không chịu được !

“ Cẩn thận kẻo nóng nha ! “ – Jen ngồi xuống bên cạnh nó rồi căn dặn .

Nó ậm ừ … xong chợt nhớ đến chuyện hôm qua , con bé lại hỏi .

“ À mà … cuốn sách … “

“ Sao ?! Em không đọc được hả ! “ – Jen nói như thể đã đoán trước được chuyện gì .

“ Anh biết rồi à ?! Vậy sao còn đưa em … nó toàn chữ cổ ! “ – Xư Bi khẽ chau mày bực bội .

“ Hì ! Cuốn sách đó không thể đọc bằng mắt ! Mà phải lắng nghe bằng tai … “

Nói rồi , Jen chợt mỉm cười khi chỉ vào đôi tai của mình , đôi tai có chiếc khuyên hình cánh thiên sứ …

“ Sao cơ … “

“ Tự tìm hiểu đi nhé … “ – Vừa dứt lời , Jen đột ngột đứng dậy … chắp
hai ngón tay đặt lên trán chào con bé , rồi lững thững bước đi trong sự
ngỡ ngàng của nó … ngỡ ngàng đến mức chẳng nói được câu nào …

“ Nghe bằng tai sao ???!!! “


………………………….


Còn đang ngơ ngác vì không hiểu ý nghĩa trong lời nói kỳ quặc của Jen
ban nãy , thì bất ngờ , tiếng chiếc xe Limo đột ngột dừng lại trước mặt
con bé khiến nó giật bắn cả mình . Giọng Yul từ trong xe cất ra bên
ngoài cửa sổ .

“ Còn ngồi đây làm gì hả !! “ – Hắn quát – Cái tên khùng TT___TT!


Bước vào trong xe , nó vẫn lặng lẽ đến đáng ngờ , đầu óc chỉ mông lung
nghĩ về lời Jen nói “ đọc sách mà lại nghe bằng tai sao ?! “ .


“ Đúng vậy đấy ! Cuốn sách ấy phải được nghe bằng tai ! “ – Giọng Yul
ngồi bên cạnh bất ngờ cất lên khiến nó phải giật mình quay lại … sao cả
Yul cũng biết … à mà ừ nhỉ … sao Yul lại biết về cuốn sách đó ??!!! …
Hắn lục đồ của mình à ~”~.

Chữ ký của thành viên



Fri Jan 07, 2011 10:43 am
avatar
 
admin






Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
337%/1000%

Tài năng:20%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên http://8hoi.1forum.biz

Thông tin thành viên
» Tổng số bài gửi : 337
» Tiền Tiền : 1012903
» Tuổi : 20
» Đến từ : biÊn hòA City
» Huy Chương :

» Pet :


Bài gửiTiêu đề: Re: Cô Dâu Quỷ


Chap 6 : Trận chiến của Quỷ .


***

Có ai nói ngày hôm qua tôi thất bại .
Nhưng ngày hôm nay , tôi phải làm lại từ đầu …
Tập trung sức mạnh – cho một trận đấu mới .



--------------------------------


Con bé khẽ nheo mày , chăm chú nhìn hắn rồi cười tò mò .


- Hey ! Sao anh lại biết !


Có vẻ như chỉ là một lời nói lỡ lời , hắn vội vàng ấp úng … rồi quay ngoắt đi như thể chẳng bận tâm .

- Bỏ đi !

- Này !!! Bỏ là bỏ thế nào !!! Tôi không chịu đâu đấy ! Anh đang giấu tôi điều gì hả !!!

- Tôi nói là bỏ đi cơ mà !!!


Nghe tiếng Yul quát , có vẻ hắn bực mình rồi . Con bé cũng đành im im …
Rồi bất thình lình , nó lại quay ngoắt sang nhìn Yul … cười cười nham
hiểm .


- Yà … Tưởng to tiếng nạt nộ tôi là xong hả !! Đừng tưởng tôi dễ bắt nạt nha …


Nói rồi , nó từ từ giơ lên những ngón tay , đan xen vào nhau uốn éo … rồi mỉm cười đe dọa . Thấy thế , Yul bỗng tái mặt .

- Cô … định làm gì …

- Định làm gì hả … Chết này !!! Là anh khiêu khích tôi đấy nhá !!

Vừa dứt lời , con bé lập tức nhảy bổ vào Yul , liên tục chọc léc khiến hẳn nhảy tưng tưng lên như phải bỏng … Vừa cười vừa mếu …

- Buông ra !! Cô muốn chết à !!! Á á á ….


…….

Bác tài xế khẽ tò mò quay lại nhìn , rồi mỉm cười thích thú – “ Lần đầu thấy cậu chủ bị bắt nạt đấy ! “.


…………………………………


… “ Cuốn sách phải được nghe bằng tai … bằng tai thật sao ??? “ …

Trở về phòng , nó cứ lầm bầm như vậy hoài . Vội vàng mở cuốn sách ra , nó cố gắng “ lắng nghe “ thêm một lần nữa …

“ Ư hừm … hưmmmm … Sao chẳng có cái quái gì thế nhở !!! “ – Ngồi im ,
mắt lim dim được một lát , nó lại thở dài chán nản vì thậm chí chẳng có
lấy một chữ nào “ bay “ vào tai con bé cả .

“ Con không nghe thấy được đâu !! “ – Tiếng Bụt bất ngờ cất lên khiến con bé suýt thì ngã nhào xuống đất !!!

“ Có cần thiết phải đột ngột như vậy không ạ !!! “ – Nó loạng choạng ,
rồi lại làu bàu … “ Mà Bụt nói không nghe thấy được là sao ??! “

Trầm ngâm một lát , Bụt lại mở lời .

“ Phải có ma lực . “

“ Ma lực ?! Chẳng phải con cũng có ma lực sao ?! “

“ Ma lực của con quá yếu ! Nó không đủ để đi sâu vào tiềm thức của cuốn sách này .”

“ Vậy con cần phải khiến ma lực mạnh lên ??!! “

“ Ừm . “

“ Nhưng bằng cách nào ?!! “

“ Tập trung sức mạnh của Quỷ … “

“ Nhưng … con không … “

“ Con phải nghĩ mình là Quỷ . Khi thực sự là Quỷ , con mới có thể phát huy được hết khả năng tiềm tàng của mình … “

Nói rồi … Bụt bỗng biến mất … tan biến vào hư vô … khiến nó ngỡ ngàng ở lại … ngơ ngác không nói được câu gì .


…………………………………………� �………


“ Hừm … thôi mặc kệ ! Tắm cái đã !! “ – Lắc đầu một cái , con bé cố gắng
trấn tĩnh lại mình bằng một việc làm đơn thuần của cuộc sống con người .

Bước xuống làn nước ấm trong veo đang sục sôi vì hơi khói … Nó trầm mình
vào những cảm giác tuyệt vời nhất trong ngày có thể cảm nhận được – đó
là bên nước – bên cái bồn tắm !!! Lặng im lắng nghe hơi thở của từng làn
nước đang quyện vào thân thể … những cô bong bóng xà phòng khẽ đẩy mình
bay lên không khí … rồi vỡ tan vào tận hư không . Nó khẽ mỉm cười , rồi
quẫy chân nghịch ngợm vài cái , tiếng nước reo lên như một bản nhạc
tuyệt vời … du dương , róc rách .

Nhắm mắt lim dim … con bé muốn thả hồn vào làn nước … rồi bất chợt , nó
nhận ra tiếng rung ! Tiếng rung trong từng hơi thở … cách mà nước chuyển
động cũng khiến nó phải giật mình !!! Giật mình !!! Phải rồi !!! Con bé
chợt giật mình nhoài dậy !!! Vuốt mắt một cái cho đầu óc thêm tỉnh táo .
Nó vội vàng đứng dậy rồi bước trở về phòng … tiến đến cuốn sách , nhưng
lại vô tình lướt qua thành gương treo tường … Và nó thấy – rất rõ – một
đôi cánh – đang dần lớn lên – Không kịp nữa rồi !!!


“ Tôi đã biết phải làm gì , và tôi đang cố gắng thực hiện điều đó ! “.


…………………………



Sáng hôm sau , nó nhoài mình tỉnh dậy , trước khi đám người hầu kịp tiến
vào phòng và gõ trống cờ . Không ăn sáng , con bé vội vàng chạy ra vườn
hoa sau nhà . Hít một hơi thật sảng khoái , nó thấy bà Mom đang chọn
lựa vài bông hoa để trang trí cho bàn ăn trong nhà … con nhóc cũng lóc
cóc chạy theo . Vẫy tay chào thật tươi .

- Hi ! Mom sunbeanim !!

- Sunbeanim ?! Cô gọi ta là sunbeanim ?!!! – Bà tròn mắt nhìn con bé , có vẻ rất ngạc nhiên .

Nhưng ngược lại với thái độ khó hiểu ấy , Xư Bi lại cười trìu mến ,
khoác lấy vai bà , con bé giơ tay mượn chiếc kéo , rồi khéo léo chọn ra
vài bông hồng tươi tắn nhất mà đến Mom cũng chẳng kịp nhìn .

- Cháu nghĩ những bông này hợp cho bữa ăn sáng đấy sunbeanim ^^!

Cầm mấy bông hồng mà Xư Bi chọn lên , Mom cũng mỉm cười vì thích thú .

- Sao cô biết chúng hợp cho bữa ăn ?!

- Vì chúng nói với cháu như thế ạ ^^!

Con bé thản nhiên trả lời , nói rồi , nó lại lon ton biến mất … Để lại
một nụ cười vương vấn trên môi sunbeanim , bà khẽ thì thầm khi tận hưởng
hương hoa .

“ Hoa thơm quá ! Và con bé cũng sẽ là một bông hoa đẹp ! “


……………………………………


Bước vào phòng ăn , nó lại đụng độ “ quý ông “ Yul , hắn cũng chuẩn bị “ chiến đấu “ cho bữa sáng …

- Ý chà ! Nhóc con ! Sao hôm nay dậy sớm vậy !!!

- Plè ! Đừng có gọi tôi là nhóc con ! Anh chẳng hơn tôi là mấy đâu !

- Hai tuổi đấy – Yul gọn lỏn .

- Quá ít để gọi là anh … - Xư Bi cũng chau mày .

- Nhưng đủ nhiều , để trở thành chồng ! – Yul thầm cười vì câu nói đắc thắng này …

“ Ừ… anh thắng rồi … có bao giờ tôi cãi được anh đâu … “ – Con bé khẽ lầm bầm , rồi phì cười theo hắn !


………………........


Ngày hôm nay , nó tung tăng bước tới trường …
Ngày hôm nay , nó dậy thật là sớm …
Ngày hôm nay , nó luôn nở nụ cười trên môi …
Vì ngày hôm nay , nó được ông mặt trời gọi dậy …
Vì ngày hôm nay , nó được gió đùa vui …
Vì ngày hôm nay , nó đã biết lắng nghe bằng tai – mọi vật …
Và ngày hôm nay , ngay cả cuốn sách “ luật Truy Hồi “ cũng không ngoại lệ .


……………………………………


Mở chiếc tủ cá nhân thân thuộc bên dãy hành lang ra , con bé chợt giật
mình khi nhận thấy … một lá thư trong tủ nó !! Một lá thư à ?! Màu đen .
Lạ nhỉ ?! Ai mà lại gửi thư màu đen cho mình nhỉ ?!

Tò mò , con bé phải bóc ra xem ngay lập tức . Và quả thật là không ngoài
dự đoán của nó , lá thư có in hình cánh dơi với những lời lẽ khiêu
khích của bọn quỷ ác .

“ Người Truy Hồn ! Muốn bắt chúng tôi không ?! Nếu cảm thấy mình có đủ
lòng can đảm thì hãy một mình tới […] . Chiều nay , 5 giờ , khi mặt trời
chập lặn . “


Bóp chặt lá thư trong tay , nó tự nhủ … “ mình sẽ không lùi bước !” .


………………..


Chiều nay , một mình nó , dấn thân vào căn phòng lần trước … Vẫn cái căn
phòng tối om đầy đáng sợ ấy … nhưng lần này nó không run rẩy … vì nó
biết … mình đã có thể “ nghe “ được sách rồi !

Cầm chặt cuốn sách “ luật Truy Hồi “ trong tay , con bé mạnh bạo tiến
bước . Cánh cửa bất giác chợt mở cái uỳnh … Nó khẽ ngó quanh rồi chậm
bước vào trong … Bất thình lình , cánh cửa lại đóng sập cái rầm … bóng
tối chợt vây quanh , nhưng nó sẽ không giật mình nữa .

Giương đôi mắt của loài Thiện Quỷ lên nhìn xung quanh … thực sự là chẳng
thấy gì cả … vậy thì phải nghe bằng tai thôi ! Nghĩ thế , nó liền nhắm
chặt mắt lại , tay đặt lên chiếc vòng … và tập trung suy nghĩ …

“Có tiếng gió chuyển động – bên phải !!!” . Nhanh như cắt , con bé vội cúi mình né tránh …

Tiếng một hồn ma bất giác vang lên bằng giọng mũi khiến nó không khỏi rùng mình .

- Khá đấy ! Nhóc con ! Không ngờ mày cũng biết sử dụng đôi tai dơi !


“ Đôi tai dơi sao ??! Vậy bản năng này là của loài dơi à … “ – Con bé
thầm lẩm bẩm , nhưng không để mất tập trung , nó vội vàng nghiêng mình
né gió thêm một lần nữa . Quả nhiên … suýt nữa thì trúng đòn rồi !! Bây
giờ nó không thể nhìn … tất cả chỉ có thể trông cậy vào đôi tai .


- Obi ! Con nhỏ này biết “nghe” rồi ! Nó né nhanh quá ! Phải làm sao đây !

- Không việc gì phải sợ … để tao xem nào … Hiện cả lên đi !

- Nhưng …

- Hiện cả lên ! Nó “ nghe “ thấy cả rồi thì còn tàng hình làm quái gì nữa !


Nói rồi , cả bọn bỗng chốc chợt hiện hình , và nó đã nhìn thấy rõ từng
đứa … Nhưng lần này hình dạng lại rất khác , trông chúng hoàn toàn không
giống … một con người .

Chúng có đuôi , mắt thì đỏ quạch , đôi tai dài và to , nhọn hoắt … với
làn da xanh lè , nói đúng hơn là tím than … Nhưng không có cánh ?!

- Ngạc nhiên lắm hả con ranh ?! Đây mới là hình hài thật của chúng tao đấy !

- Thế nào ! Đẹp không !!

- Hố hố hố !!!

Vừa nói , chúng vừa cười hô hố lên với nhau … như một lũ điên =.=”!

- Xấu hoắc !! – Con nhóc lạnh lùng , thốt ra một câu như dội cả gáo nước lạnh vào mặt bọn chúng …

“ Hất !!! “ – Thằng Obi lập tức hất đuôi lên … quật thẳng vào người con
bé . Vì chưa kịp đề phòng , nó đã vô tình trúng đòn mà không kịp né …
Thật đau quá ! Chiếc đuôi có gắn sừng khiến nó bị rách toạc cả một phần
cánh tay …

Chưa kịp trả đòn , cả đám lại hùa nhau , không ai bảo ai xông lên quật
túi bụi vào người con bé … Vẫn như lần trước , nó bị quây lại thành một
vòng , thậm chí không còn đường chống cự , cũng chẳng có đường lui , mà
lần này thì còn dã man hơn lần trước … Máu ở tay và chân nó bắt đầu ứa
ra rơm rớm … Xót quá đi mất !!!

Mím môi chịu đựng , nó co mình , cuộn lại vào một góc … cả cơ thể rung
lên như trúng tà … mà thực ra thì “ tà “ thật ! Mỗi lúc một đau đớn ,
cảm giác máu nóng đang chảy thành từng làn … nó thấy hơi thở mình mỗi
lúc một ngoi ngóp … nhưng rồi … bất giác … nó thấy có tiếng kêu … tiếng
kêu phát ra từ chiếc vòng thánh giá …

“ Hỡi năng lực tiềm ẩn của loài Thiện Quỷ … hãy phát huy tác dụng … hãy
dẹp bỏ mọi điều xấu xa … hãy đánh tan ma pháp !!! Giúp tôi siêu thoát
vong hồn !! “


………………….


Những lời nói ấy … cứ văng vẳng bên tai nó … khiến cả người con bé … bỗng chốc … nóng bừng lên …

Cảm giác như đôi vai đau nhức …
Cảm giác như có thứ gì đó đang cố trồi lên …
Cảm giác … dường như … nó sắp mọc cánh !!!

Phải rồi !!! Một đôi cánh dơi hoàn hảo !!!
Một đôi cánh dơi màu đen huyền bí …
Với những chiếc sừng sắc nhọn màu bóng tuyền tuyệt đẹp …
Bất thình lình , con bé bay vụt lên cùng không khí …

Nó nhìn xuống dưới , và thấy lũ vong hồn đang hoảng sợ …
Chúng nháo nhác nhảy lên , cố gắng đâm vào chân con bé …
Nhưng vô ích , vì đôi mắt Xư Bi bắt đầu phát sáng …
Một thứ ánh sáng huyền diệu màu đỏ như nham thạch …

Con bé khẽ lướt qua … mọi vật đều bùng nổ !!!
Tất cả - từ thằng Obi – đến Oban – và tất cả đám đàn em của chúng .
Như bị cuốn vào luồng khí nóng mà con bé đang tạo ra …
Một luồng khí nóng … giống như một chiếc thòng lọng khổng lồ …
Bóp nghẹn cơ thể của bọn quỷ ác và khiến chúng lơ lửng trên không trung …
Di chuyển tùy ý muốn theo tiềm thức của người Truy Hồi …

“ Đùng !!! “ – Một tiếng nổ lớn bất ngờ phát ra từ trong căn phòng ấy …
Và người ta chỉ nhìn thấy những ánh sáng xanh đang nhạt nhòa trong mắt con bé …
Đó là những linh hồn bướng bỉnh đang bắt buộc bị tiêu tan …
Chúng bị hút dần vào trong chiếc thánh giá …
Một phần hồn … là một phần ánh sáng …
Khiến thứ màu đen trên đôi cánh dơi kia dần phai màu …

Nó mỉm cười , khi nhận ra mình đã hoàn thành nhiệm vụ !
“ Mình làm được rồi sao ?!! “ – Nhiệm vụ của một người Truy Hồi .

Vui quá ! Con bé khẽ cười .
Nói rồi , nó lại buông mình hạ xuống mặt đất …
Từ từ , bước ra khỏi căn phòng đầy tội ác …
Chắc hẳn , nó sẽ chẳng bao giờ muốn quay lại nơi đây nữa …

Khẽ quẫy bàn tay , nó điều khiển cho cánh cửa đóng lại cái “ Rầm !!! “.


………………………………


Đám hồn ma lâu la và con bé đã cùng đi mất …
Giờ thì chỉ còn lại YuMi cùng bóng tối ngập tràn .
Nó ngồi gục xuống đất , khẽ mỉm cười … cất lên những tiếng thật chua chát !!!

“ Na Xư Bi ! Đừng vội mỉm cười ! Rồi mày sẽ sớm phải khóc thôi ! Chờ đấy ! “

Con nhóc rít răng … rồi nắm chặt đôi tay …

Giọng của Yul từ đâu bất ngờ phát ra khiến ai thấy cũng phải giật mình .

“ Dừng lại ngay được rồi đấy ! YuMi ạ ! “

“ Yul … anh … Sao anh lại ở đây … “

“ … “ – Yul lặng im , hắn đưa mắt nhìn đi chỗ khác , như lảng tránh để khỏi phải trả lời .

“ Ha !!! Đúng rồi !!! Chính anh … chính anh đã giúp con nhỏ đó !! Em
biết mà ... Bảo sao … Một mình nó thì không thể làm như thế được !!! “

“ Thôi bỏ đi “ – Vẫn câu nói cũ , Yul chợt quay lưng lại … hắn chậm bước …

“ Bỏ là bỏ thế nào !!! Sao anh dám làm vậy cơ chứ !! Dường như anh đã
quên thân phận thật của mình rồi thì phải ?!! “ – YuMi hét lên trong sự
tức tối , tiếng con bé vang lên trong căn phòng kín khiến mọi vật đều
trở nên đáng sợ …

“ Em không cần quan tâm . “ – Yul vẫn lạnh lùng … bước tiếp …

“ Nó là cái gì !! Nó là cái gì mà khiến anh dám hủy diệt cả đồng loại
của mình để giúp đỡ cho nó !! “ – YuMi khẽ nghiến răng … Tiếng nó rung
lên cành cạch .

“ Là vợ anh . “ – Yul dõng dạc .

“ Vợ anh ?!! Vợ anh á !!! Cái con nhỏ đó mà xứng làm vợ anh á !!! Nhìn
em đây này !!! Em mới là vợ anh … “ – Vừa nói , nó vừa vội vàng chạy tới
, nắm chặt lấy tay Yul … đưa mắt nhìn trân trối .

Vội vung mạnh tay ra , Yul trừng mắt nhìn có vẻ bắt đầu bức xúc .

“ Đủ rồi đấy YuMi đã ! Đừng quên tất cả những gì em có bây giờ … đều là do anh tạo nên ! “

“ Cũng đừng quên … mạng sống mà anh có bây giờ … cũng từng là do em cứu
!!! “ – Tiếng YuMi bất ngờ hét lên … gần như trúng tim đen khiến Yul
phải đột ngột dừng bước …

“ Anh không quên . “ – Yul quay lại , hắn nhìn , đó không phải là một
cái nhìn trìu mến , nhưng cũng chẳng mấy lạnh lùng … Vì đối với Yul ,
YuMi cũng là một người quan trọng – nhưng quan trọng trên tình nghĩa ,
vì cô là người em gái kết nghĩa duy nhất … chứ không phải tình yêu … thứ
tình yêu mơ hồ mà YuMi luôn lầm tưởng … Yul đã quá mệt với việc phải
chạy theo để dỗ dành nó . Giờ thì kết thúc được rồi đấy . Một con người
lạnh lùng và đầy tự tôn như hắn thì không thể chấp nhận được điều đó .

Thấy Yul nói , ngắn gọn , mà có vẻ thực sự nghiêm túc , YuMi cũng im ,
nó không dám rít lên thêm một câu nào nữa … Lặng lẽ nhìn Yul dần chìm
vào bóng tối … YuMi chỉ biết đứng nhìn trong vô vọng … Con bé khẽ gục
xuống mặt đất … Nó nhìn vào đôi mắt mình qua làn nước … Và một giọt đã
rơi …

“ Em yêu anh mà … Yul … “ …


……………………

Chữ ký của thành viên



Fri Jan 07, 2011 10:45 am
avatar
 
admin






Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
337%/1000%

Tài năng:20%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên http://8hoi.1forum.biz

Thông tin thành viên
» Tổng số bài gửi : 337
» Tiền Tiền : 1012903
» Tuổi : 20
» Đến từ : biÊn hòA City
» Huy Chương :

» Pet :


Bài gửiTiêu đề: Re: Cô Dâu Quỷ


Chap 7 : Tấm lòng của Quỷ .


***


Tôi biết – Quỷ cũng có một tấm lòng …
Tôi biết – Quỷ cũng có thể được yêu …
Nhưng tôi không biết – rằng có được một tình yêu thì phải trả giá



-------------------------



Trở về nhà , nó lon ton trải bước trên khắp đại sảnh , chào mọi người từ
anh hầu bàn đến cô giúp việc , đối với tất cả mọi người – nó đều nở nụ
cười thật tươi . Thậm chí , ngay khi gặp bà quản gia Mom già khó tính ,
con bé còn không ngần ngại … hôn chụt một cái vào má khiến bà gần như
chết đứng !!!

“ Cái con bé này ! Hôm nay làm sao thế hả ?!! “ – Mom vội vàng vuốt má …
eo… ghê quá mất thôi … Mom già nhưng chưa đồng tính nhá !! Nói rồi ,
Mom lại nheo mắt cười nhìn theo bóng con nhóc tưng tưng chạy vào phòng …

“ Hi hi !! Hôm nay con vui !! “ – Con bé vừa đi , vừa tung tăng nói …


………………….


Hehe ! Thì hôm nay nó vui thiệt mà ! Tự tay thu phục được năm vong hồn
độc ác ! Mảnh cánh màu đen trên chiếc vòng thập giá cũng tự nhiên phai
chút màu sang trắng … điều đó … chắc chắn báo hiệu điềm lành … nó vui
quá !


“ À … phải rồi ! Phải biến hình mới được !! “ – Nó nhớ là hôm nay ,
trong trận chiến , con bé đã có thể biến hình … dường như rất đẹp , mà
nó chưa kịp nhìn thấy …

Lon ton chạy ra trước gương , nắm chặt chiếc vòng thập giá trong tay ,
nó nhắm mắt lại , miệng thầm lẩm bẩm … “ Tập trung sức mạnh … tập trung
sức mạnh … “…

Thế rồi … “ Bùm !! “ một cái !! Con bé ngỡ ngàng mở mắt ra … nhưng … lác xịt vì bộ cánh không như mong đợi của nó …

Đó chỉ là một bộ váy kiểu cosplay đơn thuần , chẳng có cánh , cũng chẳng có sừng … thế là sao ??!!


Con bé khẽ nheo mắt nhìn , rồi hậm hực … Đúng lúc đó , tiếng Bụt chợt cất lên văng vẳng trong đầu …

“ Vì con vẫn chưa vận hành đủ ma lực … “

Ngơ ngác quay lại nhìn , nó chẳng thấy ai cả … Chắc là Bụt tàng hình ,
con bé đành ngậm ngùi nói chuyện một mình với bé Gấu ( coi bé Gấu là Bụt
) .

“ Hơ… nhưng … rõ ràng … chiều nay con đã biến hình được rồi mà … con còn mọc được cánh nữa nhá !! “

“ Đó không phải là con … quyền năng của con thực sự vẫn chưa đủ để thực
hiện được đẳng cấp ấy … Ắt hẳn , đã có thế lực lớn hơn tiếp thêm sức
mạnh cho con … “

“ Ơ… Sao Bụt biết ạ … “

“ Vì khi mọc được cánh dơi … chỉ có thể con đã là Quỷ !! “

… Nói rồi … giọng Bụt bỗng biến mất … khiến con bé phải mơ màng … “ Là
cánh dơi của Quỷ sao ??!! Vậy mình đã được một con Quỷ giúp sao … có khi
nào … ??!! “

Mà thôi , cũng chẳng sao , bộ cánh này cũng đẹp chán ! Chụp vài kiểu ảnh post lên blog khoe bọn bạn đã ^^!


………………………



Sáng hôm sau , con bé cũng dậy từ thật sớm , hì hục lao vào bếp , quyết
tâm làm cái món bánh gì đó … mà người ta không rõ … chỉ có thể nghe
thấy tiếng dao dợ rơi lủng củng , cùng những tiếng nổ đùng đùng từ căn
phòng phát ra … thật đáng sợ !!!

Hoàn thành được chiếc bánh socola có in hình “vị ân nhân” đã giúp đỡ nó ,
con bé lại thầm mỉm cười mãn nguyện với bộ mặt cháy nhem nhuốc trên môi



“ Cô chủ mấy ngày nay thật lạ ! “ – Đám người hầu lại tiếp tục xì xào …


…………………………………….



Ngày hôm nay không biết có phải là một ngày đẹp trời lắm ngay không … mà mọi chuyện đến với nó … dường như đều rất đỗi suôn sẻ …

Này nhé ! Lạ lùng từ lúc bước chân vào cổng trường , tất cả đám học sinh
con nhà giàu đều quay ngoắt ra nhìn nó , rồi chào hỏi rất dịu dàng ,
thậm chí còn rủ con bé đi dự tiệc , party sinh nhật này nọ … như kiểu
làm thân ý !!! Chả hiểu luôn :-??!

Thậm chí , còn chưa nói đến vụ … khi vào lớp …

Cả đám bạn đều quay ngoắt ra nhìn nó , rồi ríu rít chạy tới nhờ nó duyệt hộ cho cái kịch bản “ Romeo và Juliet “ mới soạn …


Cầm tờ kịch bản trong tay … mắt con bé như hoa lên … vì toàn là chữ …

“ Híc híc ! Ai có thể tóm tắt lại giùm tớ được không ?! “

Thằng Đầu Heo vội vàng giật lấy , rồi hí hửng chạy lên bục giảng , khẽ hắng giọng , rồi dõng dạc đọc bài …


Ngày xửa ngày xưa …
Tại thành Verona , có hai dòng họ thù nghịch nhau sâu sắc : Capulet và Montague .
Nhưng trớ trêu thay , chuyện tình giữa chàng Romeo ( dòng Montague ) và
nàng Juliet ( dòng Capulet ) lại nảy nở , và họ quyết định làm đám cưới
lén lút với nhau …

Trong khi đó , gia đình Juliet đã sắp xếp một đám cưới rất đỗi hoàn hảo
cho nàng với Paris, mặc dầu Juliet đã van xin không ngớt lời để khỏi bị
ép duyên với tên Paris.

Lúc này , Juliet cảm thấy mình ở đang ở trong một tình thế rất khó xử :
một bên là gia đình , một bên lại là tình yêu với Romeo . Do đó , có
người thân bày kế cho Juliet , rằng nàng cứ giả vờ bằng lòng lấy Paris .
Rồi khi gia đình đã buông lỏng vòng kiểm soát , nàng sẽ gửi thư cho
Romeo đến đón ở ngọn Hải Đăng phía Đông biển cả , lúc ấy , hai người sẽ
gặp nhau và chạy trốn đến một nơi xa xôi … một nơi không ai biết …

Nhưng trớ trêu thay , vì ngày xưa không có điện thoại hay e-mail , nên
nàng đành phải viết thư tay để gửi đến báo tin cho Reome biết kế hoạch
này .

Và cũng thật không ngờ , bởi Juliet bất ngờ đồng ý chịu làm đám cưới nên
cả hai gia đình mừng quá , quyết định làm đám cưới sớm một ngày …

Trong cơn hoảng hốt không biết làm sao , nàng Juliet quyết định gói gém
đồ đạc để chạy trốn . Nhưng mọi việc dường như chẳng mấy suôn sẻ , với
sự giúp đỡ của mụ phù thủy độc ác và đám lâu la (?) , gia đình Paris đã
kịp đuổi theo Juliet đến ngọn hải đăng , và không may thay , trong lúc
hỗn loạn , nàng đã vô tình “ trúng chưởng “ của mụ phù thủy và ngã lăn
ra đất … “ trở về với ông bà tổ tiên “…

Quá đau khổ trước cái chết đột ngột của Juliet , chàng vội vàng bỏ cả
công việc đánh giày chuyên nghiệp của mình (?) để chạy đến với nàng .
Ngồi bên xác Juliet , chàng đã không cầm nổi nước mắt và lòng thương ,
bèn cúi xuống trao lên môi nàng một nụ hôn ngọt ngào cho dù nàng đã mất …
Nhưng thật may thay , nước mắt và tình yêu của Romeo đã khiến những vị
thần trên trời phải động lòng trắc ẩn , ban phép nhiệm màu xuống khiến
cho Juliet bất ngờ tỉnh dậy … Chàng ngơ ngác nhìn nàng , rồi ôm trầm lấy
Juliet trong sự hạnh phúc , kết thúc truyện là một tràng vỗ tay trong
sự ngất ngây của mọi người … Ha ha ha !!! “


Thằng béo vừa dứt lời , cả lớp cũng vừa vỗ tay không ngớt , kẻ khóc người sụt sịt … Còn con bé thì chèm chẹp …

- Ông có cần phải cười khả ố ở cuối truyện như thế không =..=”!

- Hì hì ! Thì tôi không kiềm được cảm xúc mà !

- Hờ hờ … cảm xúc dâng trào quá nhở ! Đến nỗi “chém gió” dào dạt còn “ bay “ cả bản gốc …

- He he ! Thì lớp mình là vậy mà ! Đã làm thì phải làm bứt phá chứ ^^!

- Sặc ! Lạy hồn ! Bứt phá kiểu này … ông Shakespeare mà biết thì chắc ổng đội mồ tính sổ ấy nhở !!!

- Ừ há !!! Ha ha ha !!!


“ Thôi nào mấy ông bà ! Cười vừa thôi , ông giám thị vào bây giờ , không
định bốc thăm chọn nhân vật à ?! “ – Nói rồi , nhỏ lớp trưởng khệnh
khạng bê ra một thùng đầy những lá phiếu , rồi bắt bọn nó phải lần lượt
lên chọn để phân vai .

Con bé cũng lon ton lên cùng …

Nhưng – thật không may ( không biết là có may hay không nữa ) – con bé
lại bốc trúng phải vai “ nàng Juliet “ … Còn cái Chan thì chọn nhầm phải
vai “ mụ phù thủy độc ác “ . Vì thế , nghiễm nhiên , vai hoàng tử lại
được giao cho … “ ông chủ Yul “ ??!!!

Con bé như hét lên khi nghe tin động trời này … nó đứng dậy phản đối ầm ĩ !!!

- Sao mà vậy được !!! Yul sẽ không đồng ý đâu ! Vả lại , hắn cũng đâu có học lớp mình !!!

Mặc cho nó lên tiếng phản đối kịch liệt , cả lớp vẫn trầm ngâm hội đồng ý kiến …

- Uầy ! Lo cái gì ?! Thứ nhất – đây là kịch chung của toàn trường , mọi
thành viên đều có trách nhiệm tham gia . Thứ hai – không những thế , Yul
còn là chồng cậu … vợ chồng mà đóng kịch một đôi , quá hợp còn gì !
Đừng có chối !!

Bọn bạn vừa dứt lời , mắt nó như trố ra … gần lọt khỏi tròng …

- Hơ … sao các cậu lại biết …

- Hờ hờ !!! Thì tin được báo ầm trường !!! Có ai mà không biết !!


“ Yaaa !!! Sao lại thế được nhờ !!! Chắc chắn có kẻ xấu xa nhúng tay vào
chuyện này rồi !! Làm sao mà rủ được Yul tham gia vào vở kịch này đây …
mất mặt quá … “ – Xư Bi lại thở dài buồn bã …


……………………………..


Nhắc đến kẻ xấu , chúng ta cũng không thể bỏ qua được một nhân vật có
tên Kim Yu Mi , bởi ở phía hành lang bên kia , chỗ góc khuất nơi chẳng
mấy người qua lại … có hai kẻ chẳng ra gì đang bàn mưu tính kế một kế
hoạch “ cực kỳ nham hiểm “ … dành cho Na Xư Bi .


“ Cô không hối hận khi làm việc này chứ ?! “ – YuMi khẽ nhíu mày , giọng đầy khiêu khích .

Giật vội lấy chiếc bùa ếm trong tay YuMi , Chan nhìn nó giọng đầy căm phẫn …

“ Không bao giờ !!! Lần này tôi quyết cho con bé ấy một bài học …”

“ Tốt lắm ! Cô phù thủy dễ thương của tôi … “ – Nói rồi , con nhỏ lại
đập nhẹ lên vai Chan rồi xoa xoa như những người bạn … chúng đưa ánh mắt
ma quỷ nhìn nhau … không chớp .


……………………………………..


Buổi cuối chiều cũng là lúc Xư Bi vội vàng chạy ra khỏi lớp , nó nhanh
chân tiến thẳng tới phòng Thư Viện , rồi ngó quanh để tìm kiếm Jen
sunbea – vị ân nhân tốt bụng .

Trong suy nghĩ của nó , ngay từ đầu , con bé đã luôn thấy sunbea thật lạ
rồi , có cái gì đó mơ hồ và bí ẩn … giống như Yul vậy , nhưng Jen tốt
hơn ^^! Và nó nghĩ thế , chắc chắn , “ kẻ “ giúp mình ngay hôm qua –
không ai khác – chính là Jen .


- Jen sunbea !! Jen sunbea ...


Con nhóc vừa đi quanh , vừa hét toáng lên như thế , vì lúc này cũng đã
xế chiều nên chẳng có mấy người tham gia thư viện – không phải ngại ,
vặn hết cỡ volume .

Vừa đi , con bé vừa liếc quanh , mắt đảo liên hồi , nhưng sunbea thì
chẳng thấy đâu … mà chỉ thấy … có tiếng bước chân đang từ từ đi theo sau
nó … Tiếng “ lộp cộp “ mỗi lúc một to … dường như tỉ lệ thuận với tiếng
tim nó đập vậy … “ Bùm bụp … bùm bụp “ … Mồ hôi thì chảy đầm đìa , tuôn
ra không ngớt … Đôi chân nó run rẩy gần như sắp gẫy vậy ... Bất thình
lình , nó quay ngoắt lại , rồi quyết định tung chiêu …

“ Phải ma không vậy !!! Á á á !!! “ – Vừa hét , nó vừa cầm hộp bánh ,
đập túi bụi vào kẻ theo sau ấy – “ Ya ya !!! Chết đi này !!! Dám hù bà
này !! “

“ Á á !!! Anh đây mà !!! Em làm sao vậy !!! “ – Tiếng Jen bất ngờ cất
lên khiến con bé phải đột ngột dừng tay … ngơ ngác … nó đần mặt rồi hạ
bánh xuống …

“ Hơ … Jen sunbea … “…


……………………


Ngồi bên chiếc ghế gỗ , con bé lại thở phào nhẹ nhõm … nhưng cũng nặng nề không kém … vì thành quả của nó TT___TT!!!

- Trời đất ! Sunbea à … anh xuất hiện rồi thì sao không kêu lên một tiếng ! Làm em hết hồn hà …

- Thì anh cũng định kêu rồi mà , nhưng thấy nhóc đang tập trung tìm kiếm cái gì đó nên tò mò đi theo ^^!!

- Trời ạ !!! Em tìm anh mà !!!

- Hơ … tìm anh à … có chuyện gì vậy …

“ À … là cái này … mà thôi >_< ! “ – Vừa nói , nó vừa dấm dúi dấu đi hộp bánh đã … nát bét trong tay vì “ đánh giặc “ .

“ Hử ?! Gì thế !! Em đang giấu cái gì đó !! “ – Nói rồi , Jen vội vàng quay ngoắt ra phía sau … tò mò nhìn hộp bánh …

“ Không … không có gì đâu … “ – Thấy Jen đã bắt đầu để ý , nó vội vàng giấu vội !!!

“ He he !! Đưa anh xem nào !! Là bánh hả !! “ – Nói rồi , Jen lại nheo mày , rồi cố gắng “ trấn “ lấy hộp bánh …


………..


“ Không không … đừng có xem mà … đừng có … “ – Còn chưa dứt lời … bánh
đã nằm gọn lỏn trong tay Jen … vì hắn có phép thuật mà TT__TT!

Jen ngồi cười tủm tỉm , rồi hí hửng mở vội hộp bánh ra … cùng vẻ mặt nhợt nhạt của con bé …

“ Oh my … !! Cái gì thế này … “ – Cả hai đứa cùng đồng thanh kêu lên khi
nhìn thấy “ khuôn mặt lệch lạc của Jen “ đã bị méo xệch đi vì “ trận
chiến “ .


“ Đã bảo đừng có nhìn rồi mà … “ – Xư Bi vừa nói , vừa quay vội mặt đi , mếu máo …

“ Ha ha ha !!! Kute quá đi mất thôi !!! Đúng là mặt mình có khác ! Nhìn
thế nào cũng vẫn kute !!! “ – Jen cười phá lên như để đánh tan không khí
nặng nề giữa hai đứa nó , một phần cũng khiến con bé phải ngơ ngác quay
ra nhìn … vừa cười vừa khóc .

“ Thật … thật ý ạ … “ – Rồi nó lại ngó ngó vào nhìn chiếc bánh … - “ Ừ há ! Vẫn kute ! Em làm mà lại ^^! “

“ Hì … “ – Jen chợt phì cười trước cái vẻ ngây thơ đến ngô ngố của con bé , vừa dễ khóc và cũng vừa dễ cười …


………………


Quết một chút bánh lên đầu ngón tay , Jen thản nhiên đưa lên miệng rồi mút cái chụt … khiến nó phải nuốt nước miếng ừng ực …

Nhìn nó mắt long lanh , Jen lại quết một miếng nữa rồi giơ lên trước mặt con bé …


- Nhóc ăn không ?!!

- Ăn được không ạ … ?! ( Ý nó là liệu ăn có bị ngộ độc không ạ ?! )

- Vậy nhóc thấy anh có ăn được không ?! ( Ý hắn là nhóc thấy anh ăn có bị ngộ độc không vậy ?! ) .

- Hưm … không ạ … !

Nói rồi , nó mỉm cười , rồi khẽ rụt rè mút bánh cái chụt từ tay hắn …

“ Chà … vị socola ngọt ngào mình làm ngon quá … hehe !!! “ – Con bé khẽ liếm môi , rồi phì cười khành khạch ^^!


Chiều nay gió dịu dàng … từng đợt gió nhè nhẹ khẽ lay lay làm rung
chuyển những cánh bồ công anh thả mình bay theo làn gió … như mang theo
cả tấm lòng của Quỷ … một tấm lòng đã bắt đầu rung động …



………………………………………..

Chữ ký của thành viên



Fri Jan 07, 2011 10:46 am
avatar
 
admin






Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
337%/1000%

Tài năng:20%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên http://8hoi.1forum.biz

Thông tin thành viên
» Tổng số bài gửi : 337
» Tiền Tiền : 1012903
» Tuổi : 20
» Đến từ : biÊn hòA City
» Huy Chương :

» Pet :


Bài gửiTiêu đề: Re: Cô Dâu Quỷ


Chap 8 : Vở kịch của Quỷ .


***

Đôi khi ta không thể tin những điều ta nhìn thấy …
Đôi khi ta phải thận trọng với những gì rất đáng tin …
Đôi khi … ta phải thức tỉnh mình để nhận ra sự thật .


---------------------------



Trở về nhà , nó vẫn nằm dài thơ thẩn , suy nghĩ mãi về cuộc nói chuyện cuối buổi chiều nay…


- À ! Mà sao tự dưng nhóc lại làm bánh tặng anh vậy ?!

- Hưm … Là để cảm ơn hôm qua anh đã giúp em mà …

- Ủa ! Có giúp gì sao ??! Anh nhớ là hôm qua chưa gặp nhóc ?!

- Ừ ha … nhưng em tưởng … chiều qua …

- Chiều qua anh ngủ cả buổi ở phòng thư viện ^^!

- Vậy à …

Nghe hắn nói , lòng con bé cũng có chút buồn buồn , nó buồn vì hắn không
phải người đã giúp nó , và nó buồn vì vẫn chưa thể biết được người thực
sự giúp mình ngày hôm ấy là ai …

À … mà phải rồi !! Nhắc đến chuyện giúp đỡ ! Nó còn phải nhờ Yul giúp chuyện này mới được …

Vừa nhìn thấy Yul đang uống trà ở phòng khách , con bé lập tức lon ton
chạy tới , miệng cười hết sức ngọt ngào … khiến Yul sặc nước lên tận
họng -__-“!


- Yul !!!! Yul ơi Yul à ….


“ Phụtttttt !!! “ – Hai dòng nước đột ngột bắn phụt ra từ mũi Yul , hắn
nhăn nhó – “ Cô bị uống nhầm thuốc gì rồi hả !!! Đừng có nói cái giọng
đáng sợ ấy !!! Rùng hết cả mình !!! “

- Thì tôi tưởng anh thích ^^! Mà thôi , không thích thì thôi … Giúp tôi việc này nhé !! – Mắt nó chớp chớp .

- Giúp cô á ?! – Đặt nhẹ cốc trà xuống , Yul lại phân trần … - Sao tôi lại phải giúp cô nhở :-?!

- Vì … vì … - Con bé bắt đầu lắp bắp …

- Nói vì tôi là chồng cô đi … - Vừa xoay xoay cốc trà , Yul vừa khẽ nheo mày đầy tự đắc .



Phân vân một hồi , rồi nó vẫn quyết định …

- Không nói !!! Nhất định không nói >””
- Hừm ! Bướng nhở !! Vậy thì thôi !!!

- … Hu hu … Thôi mà … giúp tôi đi !! Năn nỉ đó … sunbea …

- Hự !! Đã bảo là đừng nói với tôi bằng cái giọng ngọt lợ đó cơ mà ! Ghê quá đi mất …

Thế rồi , trầm ngâm suy nghĩ một hồi , Yul quyết định đặt ra thêm một điều kiện .

- Thôi được rồi ! Vậy bây giờ , tôi sẽ đưa ra một điều kiện , nếu cô chịu nhận lời … tôi sẽ giúp .

Nuốt ực cục nước miếng đang nghẹn ở tận họng , nó cố gắng bình tĩnh … rồi gật đầu đồng ý …

- Hừm ! Thôi được rồi , ra điều kiện đi !

- Đến buổi party của các nhà quý tộc cùng tôi …

- Hả ???!!!!

Con nhóc hét toáng lên trên sự giật mình của tất cả đám người hầu . Thấy
mọi người đều quay ngoắt lại nhìn , nó mới chịu khe khẽ …

- Nhưng tôi …

- Lại làm sao nữa đây …

- Nhưng mà tôi … tôi xấu xí thế này … vả lại … tôi không phải quý tộc … tôi không thể …

Nó nhăn nhó , rồi cố viện tất cả những lý do có thể nhất …

- Không có gì là không thể cả ! Người của Yul này , chẳng lẽ xấu xí được sao ?!

“ Hơ … ý hắn nói … là mình không xấu à … “ – Con bé bất giác ngây người , rồi đỏ mặt vài giây …

Yul cũng ngập ngừng khi đọc được ý nghĩ của con bé , hắn toàn lỡ lời … ( nhưng là những lời thật lòng đó ! ).

- Này … đừng có đứng đần ra như thế ! Tôi không có ý khen gì cô đâu ! Vậy còn điều kiện của cô là gì ?!

Nhẹ nhàng ngồi xuống , con bé cũng thản nhiên nhấp một chút trà lên , rồi ra điều kiện .

- Hãy đóng một vở kịch cho trường cùng tôi …


- Hả ??!!! Cái gì ?!!! Cô bảo tôi đóng kịch trước trường ??!!!

- Đúng vậy ! Chỉ một vở kịch thôi mà !!

- Này !!! Không được đâu !! Tôi không thích xuất hiện …

- Yà … đừng có nuốt lời nhá !!! Anh đã hứa rồi đấy !!!

- Không … kệ mặc cô !! – Yul giãy nảy lên , kiên quyết phản đối cho bằng được !!!

- Vậy thì tôi cũng không thèm đi đến buổi tiệc tùng gì nữa … - Con bé thờ ơ .

- … Híc … Cô thật là … - Đến lúc này thì Yul cũng đành bất lực !



“ Thỏa hiệp thành công ^0^!!! “ .


……………………………..

Sáng hôm sau , nó phải dậy từ rất sớm – để chuẩn bị cho buổi biểu diễn mà , lục cục biết bao nhiêu là công việc …


Vừa bước vào phòng tập kịch , tất cả mọi người đã quay ngoắt ra nhìn nó ,
rồi bắt con bé phải ngồi im trên ghế … để cho bọn chúng mặc sức “ hoành
hành “ trang điểm …


Bỗng , cái Chan cất tiếng lại gần …


- Xư Bi ! Mình nói chuyện với cậu một lát được không ?!


………


- Có chuyện gì vậy Chan ?! – Con bé tung tăng .

- À … là cái này … - Nói rồi , Chan lập tức chỉ tay lên chiếc dây chuyền hình thập giá của nó …

Đặt vội tay lên ngực , con bé nắm chặt lấy chiếc dây chuyền , hồi hộp …

- Có chuyện gì với nó sao ?!

- Ừm … à … mà có đấy ! Cậu nhìn xem ! Nó màu đen , thậm chí lại có hình
cánh dơi nữa , thật là phản cảm ! Trong khi bộ đồ công chúa thì thướt
tha thế này … tớ chắc rằng mọi người sẽ không đồng tình đâu …

- Thật vậy à … - Xư Bi thở dài lo lắng – Vậy mình phải làm sao đây ?!

Nó vừa dứt lời , cái Chan đã vội chìa tay ra … tỏ lòng muốn giúp đỡ .

- Hãy để mình cầm hộ cho ! Chỉ một lát sau vở diễn thôi !

- Nhưng … - Xư Bi rụt rè , dù Chan là bạn thân , nhưng nó vẫn ngần ngại khi mạo hiểm cuộc sống …

Ngay khi thấy Xư Bi có vẻ lưỡng lự , Chan lập tức tỏ vẻ bực mình , mặt nó xị lại rồi bày đặt bước đi …

- Vậy đấy ! Cậu không tin mình ! Thế thì thôi vậy …

Thấy Chan hậm hực , sợ nhỏ giận dỗi , Xư Bi vội vàng tháo ngay chiếc dây
chuyền hình thánh giá trên cổ nó xuống rồi đặt nhanh lên tay Chan …

- Đừng giận mà Chan ! Mình tin cậu ^^!

Vừa nhận được sợi dây chuyền , nó không hiểu sao YuMi và Xư Bi đều cùng
cảm thấy quan trọng đến thế , nhưng nó biết , con bé đã bắt thóp được Xư
Bi . Nắm chặt sợi dây chuyền trong tay , nó nở một nụ cười mãn nguyện …

- Cảm ơn cậu đã tin mình ! Xư Bi yêu quý !


…………………………………


[ Trở lại vở kịch ]


Sau khi cẩn trọng đưa chiếc vòng cho Chan , Xư Bi vội vàng bước ra sân
khấu trong tiếng reo hò của toàn thể đám học sinh phía dưới …

Vừa nhìn thấy Xư Bi – trong hình ảnh một nàng công chúa thực sự , lung
linh với chiếc váy bồng bềnh trắng xóa và nụ cười rất đỗi ngọt ngào .
Tất cả như hét loạn lên vì vẻ đẹp thiên thần của nó … Có vài thằng con
trai mê gái còn … ngất lịm …


“ Na Xư Bi !!! Bạn thật là đẹp !!! “

“ Na Xư Bi !!! Cậu xứng đáng làm công chúa lắm !!! “

Tiếng tụi bạn ở phía dưới bất ngờ cất lên khiến trái tim con bé không
khỏi rộn ràng … Trước đó , nó không bao giờ nghĩ việc lên sân khấu lại
được mọi người đón chào đến tuyệt diệu thế này .


……………………..


Và vở kịch bắt đầu …

Dưới ánh trăng của thành Verona rực rỡ …

Nàng Juliet nhẹ nhàng bước ra ban công cửa sổ …

Và vô tình … nàng thấy được chàng Romeo đang đứng sẵn dưới kia …


“ Woaaaa !!! “ – Tiếng bọn con gái bất ngờ hét toáng lên ầm ĩ rung động
cả một vùng sân khấu khi thấy Yul từ từ bước ra từ trong cánh gà …


“ Aaaaa … anh Yul !!! Anh ý đẹp trai quá à !!! “ – Vừa nhìn thấy Yul , tụi con gái liền rít lên không ngớt lời …

Con bé cũng phải lầm bầm không lên tiếng ( xúc động quá mờ ! ) .

“ Đẹp trai thật … “ – Nó thầm nuốt nước miếng nơi cổ họng =)) .




Yul cười , một nụ cười siêu đẹp để dành tặng mọi người – nhất là nó …
bất chợt , hắn ngước lên nhìn nó … rồi khẽ nhếch môi cười khiến con bé
gần như chết đứng dưới ánh trăng thành cổ ( Ối zồi ôi !!! ) .


…………………………



Cuộc đối thoại vẫn diễn ra tốt đẹp , cho đến khi … Yul vô tình nhìn thấy
chiếc vòng hình thánh giá trên cổ Xư Bi đã không còn đâu nữa !!! Hắn
khẽ mím môi lầm bầm bực bội - “ Cái con nhóc ngốc này ! Đã bảo là phải
giữ cẩn thận rồi mà ! Mất rồi làm sao đây !!! “ … ( Ủa ?! Mà bảo bao giờ
thế ?!! ).


Vì quá lo lắng trong lòng , nên ngay khi kết thúc đoạn đối thoại , Yul
lập tức bỏ đi khỏi sân khấu trong sự ngỡ ngàng của mọi người – không
ngoại trừ cả nó - “ Yul làm sao thế nhỉ ?! “ .



………………………………….



Bước đến trước cánh cổng của Quỷ , Yul sừng sững bước vào trước sự tôn
kính của bao vong hồn . Tất cả đều ngả mình cúi chào khi thấy hắn như
một … đế vương .

Yul lạnh lùng nhìn quanh , rồi hỏi một tên cận vệ .

- YuMi đâu ?!

Hắn vẫn cúi đầu rụt rè … nhưng lắp bắp không dám trả lời .

- Dạ … thưa … thưa ngài …

Bất thình lình , tóm chặt lấy cổ áo anh ta , hắn xốc ngược lên rồi vặn một cách tàn bạo .

- Ta hỏi … chứ không cần ngươi hành lễ …

Mỗi lần bóp là một lần móng tay hắn càng mọc dài ra … như xiết chặt lấy cái cổ đầy gân mạch kia … khiến tên cận vệ hoảng hốt !!!

- Đài … đài của Rồng !! Thưa ngài !!

“ Bịch ! “ – Yul buông tay , rồi quăng thẳng hắn xuống đất mà không thèm nhìn lại đến lần thứ hai . Yul bước …



………………………………


Đứng trước cánh cửa của rồng , hắn thấy có hai con màu lam tím đã chặn ở
trước đó tự khi nào . Chúng gầm gừ và quất đuôi liên tục khi thấy Yul
xuất hiện – bởi đây là lãnh địa của YuMi .

Vẫn tiếp tục bước thẳng , Yul quắc mắt nhìn – một đôi mắt đỏ quạch màu của máu .

- Tránh ra …

“ GRÀOOOOO …. !!!! “ - Tiếng hai con rồng bất ngờ bay đến , chặn ngay
trước mặt Yul và thổi phù phù vào người hắn một luồng khí nóng như nham
thạch . Những chiếc nanh kia đang rung lên mỗi lúc một kinh hoàng …

- Ta bảo tránh ra !!!

Nói rồi , nhanh như cắt , hắn bắn thẳng những tia màu đỏ từ mắt mình …
phóng vụt lên trời khiến chúng tạo thành những quầng mây mang màu than
sẫm … mỗi lúc một rõ rệt . Bầu trời dần như tách rạn ra … rồi bất thình
lình , hai tia sấm sét to bằng cột đình bất ngờ dội thẳng xuống miệng
chúng khiến hai con quái vật đột ngột rách họng mà ngã vật ra đất … chết
lăn quay !!

Nhìn chúng cháy xèo xèo cũng giống như hai con rồng nướng vậy .

- Ta đã bảo là tránh ra mà …

Yul khẽ nhếch môi cười rồi một tay đẩy thẳng cánh cửa sắt cao hàng
trượng sang một bên khiến tất cả đám vong hồn đều phải há hốc mồm mà
hoảng hốt …

“ Oh man … “ !!!



………………………………….


“ Cánh cửa rồng đã bị phá hủy ! “ – YuMi khẽ mỉm cười khi nhận được tin này – “ Quả không hổ danh là … “ …

Ngay khi con bé còn chưa kịp dứt lời , Yul đã đùng đùng từ đâu xuất hiện
, hắn quắc mắt lên nhìn con bé … rồi trong tích tắc , Yul đột ngột áp
sát YuMi , xếch ngược cổ nó lên mà hỏi tội . Thở những luồng khí nóng
vào mặt cô tiểu thư nông nổi , Yul lạnh lùng .

- Chiếc vòng đâu …

Chạm nhẹ những ngón tay mơn mởn lên bàn tay rắn chắc của Yul , YuMi khẽ
gẩy chúng ra một cách nhẹ nhàng , rồi buông mình nằm dưỡn dẹo trên chiếc
giường ma thuật … vuốt ve những chiếc đầu lâu một cách thích thú … nó
đưa mắt nhìn Yul , đầy mê hoặc …

- Vội gì nào … đùa vui chút chứ …

YuMi vừa dứt lời , Yul cũng khẽ mỉm cười … rồi nhẹ nhàng trườn mình lên
người con bé . Nhưng ngay tức khắc , hắn bất ngờ tóm chặt lấy cổ con bé …
bóp mạnh !!!

- Vòng đâu ?!

- Hức … hức … Từ từ đã nào … làm gì mà nóng thế … ức …

Vừa nói , nó vừa cố gắng thở hắt ra những đợt hơi ngắt quãng … rồi đưa
mắt qua nhìn con rồng – loài rồng được mệnh danh là bảo vệ giới nghiêm
của Địa Ngục .

“ Hắc Mao Long ?! “ – Yul cũng đưa mắt qua nhìn , rồi lạnh lùng buông tay ném thẳng con bé xuống giường , liếc .

- Đừng bao giờ khiến anh phải quát đến lần thứ hai . Chiếc vòng ở đâu …

- Một quý ngài mạnh mẽ như anh chẳng lẽ lại không tự tìm được sao …

- Đừng thách đố !

Nói rồi , Yul lại nhanh như cắt – hắn chuyển tròng mắt của mình sang màu xanh tím , rồi khẽ quét một đợt . Miệng Yul mấp máy .

“ Tim của rồng ?! “ – Hắn đưa mắt qua lườm YuMi .

- Giấu khéo đấy !!!

- Tìm nhanh đấy !

YuMi cũng khẽ mỉm cười , rồi nó lại giở giọng thương lượng … dường như nghĩ mình đang thắng thế ?!

- Yul … anh biết , Hắc Mao Long có ý nghĩa quan trọng như thế nào đối
với sự tồn vinh của Địa Ngục chúng ta phải không ?! Nó là vật thánh thần
có sức mạnh tuyệt đối mang trong mình trọng trách bảo vệ giới nghiêm
của Địa Ngục . Liệu anh có sẵn sàng tiêu diệt nó , để đổi lại sự an toàn
cho một con Thiện Quỷ vắt mũi còn chưa sạch không ?! Nghĩ kỹ lại đi nhé


- Em muốn sao đây ?!

“ Ở lại với em … hoặc chiến đấu với rồng . “ – YuMi nhoẻn cười , một nụ cười khinh khỉnh … mang trong mình đầy lòng đắc ý …


……………………………

Chữ ký của thành viên



Fri Jan 07, 2011 10:48 am
avatar
 
admin






Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
337%/1000%

Tài năng:20%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên http://8hoi.1forum.biz

Thông tin thành viên
» Tổng số bài gửi : 337
» Tiền Tiền : 1012903
» Tuổi : 20
» Đến từ : biÊn hòA City
» Huy Chương :

» Pet :


Bài gửiTiêu đề: Re: Cô Dâu Quỷ


Chap 9 : Nàng Juliet – bắt ma trên sàn diễn .


***

Bạn ở bên cạnh tôi – nhưng tôi không thấy …
Bạn thay đổi – tôi cũng không hay …
Chỉ biết rằng – trong giây phút này … người đã không còn là bạn tôi nữa …
Bye bye …


-----------------------


“ Em đã thấy anh chấp nhận đàm phán bao giờ chưa ?! “ – Yul quay lại hỏi .

“ Em thích cái tính đó của anh đấy ! “ - YuMi khẽ thầm thì …



………………..


“ Sẽ nhanh thôi ! Rồng … “


Nói rồi , Yul bất ngờ bay vút lên tầng không , hắn thản nhiên lượn lờ
trước mặt con quái vật bằng đôi cánh màu đen huyền thoại của mình …


“ Vờn nhau chút nhé … Ta không muốn làm ngươi đau … “


Vừa dứt lời , Yul lại nhảy phắt lên đầu nó , bám chắc vào đôi sừng của
con quái vật , rồi dùng bàn tay đầy ma thuật của mình … vặn thật mạnh …
xuyên đến tận óc khiến nó phải quẫy loạn lên vì đau đớn … cái đuôi khổng
lồ dài đến hàng trượng đập xối xả xuống mặt đất cũng khiến cho Địa Ngục
phải rạn nứt phần nào .


“ Ồ không ! Mày hư quá ! Thế này thì phải chấm dứt trò chơi sớm rồi !” –
Yul thở dài , rồi ngay lập tức , hắn đột ngột phi thẳng vào miệng con
rồng , nhanh chóng chui xuống tận họng , cố gắng tìm đường dẫn tới quả
tim .


YuMi vẫn đứng bên ngoài , vừa nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng đó , con bé chợt hét lên kinh hãi !!!

“ Không phải như thế !!! Rồng !! Mau nhả anh ấy ra !!! “

Mặc cho YuMi – tức tân chủ nhân của nó có ra lệnh thế nào , con rồng vẫn
quằn quại loạn lên vì đau đớn … những khối đất chứa đầy nham thạch dưới
chân nó mỗi lúc một rạn nứt nhiều hơn vì cơn chấn động kinh hoàng .


Lúc này Yul đã nằm gọn trong cơ thể con quái vật , hắn vội vàng bay vào
trong mọi ngõ ngách để tìm cho ra quả tim quý . Chà ! Nó quý cũng chỉ vì
được chọn là nơi cất giữ chiếc vòng . Chui đến tâm can , Yul giật mình
dừng lại khi thấy quả tim khổng lồ chứa đầy máu nóng đang hoạt động thoi
thóp trước mặt mình , từng mạch gân đang rung lên vì đau đớn …

“ Ở đâu nhỉ ?! Sao không thấy ?! “ – Yul bực mình khi chỉ thấy mỗi trái
tim không , hắn quyết định lại một lần nữa chuyển tròng mắt mình sang
màu xanh tím để quét xuyên suốt cả trái tim …

“ Đây rồi ! Giữa tâm điểm ! Con bé này cũng hiểm thật ! “ – Nói rồi ,
nhanh như cắt , hắn xọc thẳng những ngón tay đã đâm thành nanh vuốt vào
giữa tim con quái vật , mò quanh một lúc … Chỉ một lát sau , Yul đột
ngột rút ra chiếc vòng đã tanh mùi của máu , vội vàng cất vào trong trái
tim mình , Yul bay vút ra ngoài trước sự bất ngờ của bao nhiêu yêu ma
quanh đó …


“ Bùm !!! “ – Một tiếng nổ lớn phát ra từ trong bụng của con quái vật ,
ngay khi Yul vừa kịp bước chân ra ngoài , YuMi ngỡ ngàng nhìn thấy rồi
nhanh chóng chạy đến , liên miệng cầu xin Yul …


- Yul !! Anh không thể làm thế ! Nó là linh vật !!!

- Giờ nó là linh vật của em ! Hãy tự lo cho quái thú của mình …

- Xin anh … hãy cứu nó … nó sắp chết rồi …

Chẳng thèm ngoảnh mặt lại , dang rộng đôi cánh đầy quyền uy của mình ra ,
Yul bất ngờ bay vút lên trời cao trước khi vứt lại một lời cảnh cáo .

- Không có sự tha thứ dành cho kẻ phản bội !


………………………………..


Bay vút lên tầng không , hắn hòa mình vào màu đen của hắc ám … rồi cố
gắng vượt qua cánh cửa Luân Hồi – nơi ngăn cách giữa Địa Ngục và thế
giới con người … để bay đến một nơi đang có cuộc hỗn chiến - cuộc hỗn
chiến giữa người Truy Hồi và thế giới Vong Hồn .


Trở lại trường trung học quý tộc SoRoYang , nơi đang diễn ra một vở kịch
hết sức hấp dẫn nếu như không có sự góp mặt của mụ phù thủy xinh đẹp –
Chan và đám lâu la ma quỷ thực sự bỗng dưng xuất hiện .


“ Mùi của hắc ám ?! “ – Xư Bi giật mình quay lại nhìn khi nó đang diễn đến cảnh chạy chốn khỏi đám lâu la gia đình nhà Paris .

Đáng nhẽ ra trong cảnh này , con bé phải ngoan ngoãn chịu ăn một đòn của
phù thủy rồi ngã vật ra đất , giả vờ chết để Romeo đến cứu , thế là
xong phim . Nhưng ở trong hoàn cảnh này , nếu mà nó vô tình bị trúng một
đòn thật thì chắc là “ toi đời “ luôn chứ chẳng phải là đóng kịch đơn
thuần nữa mất !

Vội vàng trốn chạy , con bé đang luống cuống không biết làm sao … thì bất ngờ … Romeo xuất hiện !!!

Cả sân khấu như hét ầm lên vì trở lại đột ngột của chàng hiệp sĩ mặt sắt .

“ Mau tới cứu công chúa đi !! “

“ Bọn họ hóa trang tuyệt quá ! Nhất là đám ma quỷ !! Cứ y như thật vậy !! “

Lũ học sinh bên dưới lại bàn tán xì xào … ( thì chẳng là thật chứ còn gì nữa TT__TT!)


“ Yul sao ?! “ – Bất ngờ , con bé quay ngoắt ra nhìn , rồi như chấn tĩnh
lại mình … nó giật nảy khi nhận ra đó không phải là hắn .

- Jen sunbea !!! Sao anh lại ở đây !!!

Xư Bi vừa dứt lời , Jen vội vàng tiến tới rồi bịt gấp miệng nó lại , thầm lẩm bẩm để mọi người không thể nghe thấy .

- Đừng nói to như vậy … anh chỉ đóng thay thôi !

Con bé lại làu bàu …

- Thế Yul đâu ạ ?!

- À … ừm… anh ấy có việc quan trọng …

- Lại việc quan trọng …

Con nhóc vừa dứt lời , thì một nhát kiếm từ đâu bất ngờ bay đến khiến
Jen phải vội nghiêng người kéo nó theo để tránh đòn … Vô tình , lại tạo
thành một cảnh vô cùng “ romantic “ . Chàng Romeo khẽ nghiêng người kéo
nàng Juliet lại để tránh đòn , khiến nàng phải chới với chao mình ngã
vào lòng chàng hiệp sĩ …

“ Ôi !!! Manly quá !!! “

“ Tớ ghen với cô ấy !!! “

… Bọn con gái lại hét loạn lên phấn khích …


Mặt con nhóc cũng đỏ gay … ngập ngừng một lúc , rồi nó vội vàng đẩy ra …

- Bây … bây giờ … em phải làm sao đây …

Bất ngờ , bế vút nó lên không trung bằng đôi cánh thiên thần … Jen khẽ thầm thì vào đôi tai con bé …

- Hãy thể hiện bằng tất cả những gì em có …

- Nhưng … mọi người … a … đôi cánh …


Con bé còn đang ú ớ chưa kịp hết lời , thì bất thình lình … Jen lại
buông tay “ ném “ nó cái vèo xuống đất khiến con bé sợ đến hú hồn ! Nó
đứng tim … Nhưng rồi cố trấn tĩnh lại mình , hít hơi thở thật sâu , chỉ
cảm nhận mà không suy nghĩ … nó cố gắng đưa thân mình bay theo làn gió …
Và ngỡ ngàng … con bé đã làm được ! Nó đang bay ?! Phải rồi !!! Nó đang
giữ được mình lơ lửng giữa tầng không trong tiếng hét kinh hoàng của
mọi người . Ai cũng phải trầm trồ ngạc nhiên … thậm chí , ngay cả nó
cũng vậy . Bởi nó tự hào – mình là một Thiện Quỷ - mình đã bay – bằng
chính khả năng của mình – không phải nhờ đến sự giúp đỡ của Jen , cũng
không phải là nhờ đến một nguồn sức mạnh bí ẩn của “ vị ân nhân “ nào đó
… Nó hạnh phúc khi thấy mình … biến hình !!!

Giữa tầng không … nhắm chặt mắt lại , con bé chợt hét lên bằng tất cả sức mạnh của mình …

“ Vong hồn … siêu thoát !!! ”

Vừa dứt lời … một luồng ánh sáng chói lòa bất ngờ phát ra từ cơ thể con
bé … khiến trang phục của nó đột ngột thay đổi ?! Không còn là bộ váy
công chúa kiều diễm … mà thay vào đó … là trang phục chiến binh !!! Với
chiếc quyền trượng dũng mãnh trên tay , nó sẵn sàng tiến lên tiêu diệt
kẻ ác .

Từng nhịp đập , từng bước chân … mỗi lúc một vững vàng …

Khẽ nháy mắt ra hiệu cho Jen quây bọn ác ma lại thành một bầy , con bé
mỉm cười , rồi nhanh như cắt , nó giơ vút chiếc quyền trượng lên cao …
miệng lẩm bẩm đọc một câu thần chú nào đó … mọi người cứ trơ mắt nhìn …
còn cây quyền trượng thì bừng bừng tỏa sáng … Nhưng kỳ lạ thay ! Ánh
sáng ấy lại được phát ra từ những con ma trá hình … chúng dần dần bị hút
hết sinh lực , rồi vùn vụt bay vào chiếc quyền trượng kia . Màn bắt ma
kết thúc , cũng là lúc tất cả mọi người đều trầm trồ vỗ tay khen ngợi .

Jen lặng lẽ bước tới gần , tặng cho con bé một nụ cười thiên thần ngay sau chiến thắng .

“ Em tuyệt lắm , Xư Bi ạ ! “ …

Nhưng thật trớ trêu thay , ngay khi lời nói ấy vừa chấm dứt … cũng là
lúc một luồng ánh sáng màu trắng tím bất ngờ từ đâu bay tới … như một
ngọn phi lao … đột ngột đâm thẳng vào tim con bé … khiến nó ngã ngửa ra
trong sự bàng hoàng … tất cả đều hét toáng lên kinh hãi ! Trong sự ngỡ
ngàng … nó thậm chí còn không kịp nhận ra nổi sự thay đổi giữa chiến
thắng và cái chết … Chỉ vội vàng … cố gắng quay ngoắt đầu lại … và trong
ánh mắt mờ nhạt … nó nhìn thấy … mụ phù thủy ấy … đang cười phá lên
trong sự đau đớn của con bé … đó là Chan – mụ phụ thủy ấy chính là Chan
!!!


Vừa thấy Xư Bi chao mình ngã gục xuống đất … Chan đã lại gần , rồi khẽ
cởi chiếc mũ chùm phù thủy trên đầu mình xuống , nó cúi xuống nhìn Xư Bi
, cười khả ố …

“ Hố hố hố !!! Chết đi con nhãi ranh !!! Nếu không phải vì mày thì Jen đã không … “

Không để cho Chan kịp nói hết lời , Jen vội vàng bước tới , kéo tuột cô
ta vào trong phía cánh gà để khỏi ảnh hưởng đến “ sự thật “ của vai diễn
.


……………………………


Tất cả mọi người đều lặng đi trước cái chết của nàng … Trong cơn giông
tố ấy , người ta khiêng nàng vào trong một chiếc lồng kính , đặt nàng
nằm trên chiếc đệm trải đầy những cánh hồng tươi … Trước cái chết ngỡ
ngàng , người ta chỉ thấy nàng giống như đang ngủ … dường như nàng chỉ
mới nhắm mắt lại … và đôi môi vẫn còn mọng tươi …

Nhưng bất ngờ … chàng hoàng tử bước tới …

“ Hey hey !! Hình như ở đây đang có sự nhầm lẫn với nàng bạch tuyết ngủ
trong rừng thì phải ??! “ – Một vài khán giả bỗng cất tiếng ngạc nhiên
... vì sự thay đổi nội dung đến kì cục (?!).


“ Không nhầm đâu … “ – Bất ngờ , giọng Yul vang lên trong sự trầm trồ của tất cả lũ con gái …

Vừa dứt lời , hắn chợt bước tới , cất đôi cánh dơi đầy mê hoặc đi , Yul
nhẹ nhàng tiến đến bên Xư Bi … Và hắn lạnh lùng ngồi xuống …

Xư Bi vẫn không biết gì cả , nó chỉ cảm thấy như mình đang chìm trong giấc mộng … một giấc mộng mơ hồ … không thể rõ thực hư ?!

Nhưng trong cơn mơ … nó thấy có một người đang gọi nó … đó là …

“ Đồ nhóc con !!! Đã bảo là không được tháo vòng ra rồi mà !!! Có biết
nguy hiểm lắm không !! Nếu lần sau mà còn làm mất nữa là cô chết chắc …
ít nhất là với tôi đấy !!! “ - Tiếng hắn khẽ thì thầm bên tai nó , khi
mở nắp quan tài …


“ Yul ?!! “ – Bất thình lình , nó chợt giật mình … rồi vội vàng mở mắt dậy …

“ Đúng là anh rồi … đúng là cái tiếng nói ấy … tiếng nói của người bí ẩn
trong phòng thể chất … “ – Con bé ngập ngừng … nó nhìn thẳng vào mắt
Yul mà dõng dạc từng lời …

Nhưng bất ngờ , không để cho Xư Bi kịp nói hết câu … Yul đột ngột cúi
xuống … rồi nhẹ nhàng đặt lên môi con bé một nụ hôn ngọt ngào với danh
nghĩa là để “ bịt miệng “ …

Hắn mỉm cười … một nụ cười có thể khiến cho trái tim người ta ngừng đập …
Và khuôn mặt nó cũng đang nóng bừng lên như vậy …

Ngay khi Yul vừa chạm môi xuống … tất cả mọi người phía dưới sân khấu
đều hét ầm lên một cách phấn khích … họ reo hò cổ vũ không ngớt lời …

“ Wow !! So cool !! “

“ Tuyệt quá !! Họ lấy đâu ra đôi cánh vậy ??!! “

“ Tại sao tôi không thấy có chiếc dây nào ??!! “ – Thằng Đầu Heo hét lên
kinh ngạc sau khi được chứng kiến tất cả những màn bay ngoạn mục trên
sân khấu …

“ Yeahhhh !!! Hôn rồi !!! Tuyệt quá Romeo !! “ …

“ Chưa từng thấy vở kịch nào diễn xuất tuyệt như vậy… “ – Ông hiệu trưởng trầm trồ…

“ Kỹ xảo ấn tượng quá ! Phải học nghề của họ mới được ! “ – Một vị giám khảo làm trong ngành điện ảnh khẽ mở miệng lầm bầm …


……………………


Trong tất cả những tiếng cười cùng hàng loạt những tràng vỗ tay ấy … lại
có một người lặng lẽ đứng trong cánh gà … lòng thầm nhói .


………………………………..


“ Dậy được chưa cô nhóc ?! “ – Nói rồi , Yul khẽ cúi xuống , rồi nhẹ
nhàng đặt lên bàn tay con bé một vật gì đó một cách vội vàng khiến nó
bất ngờ nóng bừng cả người … “ Chiếc vòng thánh giá chăng ?! “ .


Đúng là vậy ! Chính là chiếc vòng thánh giá ấy … Kết thúc vở kịch , cũng
là lúc con bé khe khẽ mở lòng bàn tay mình ra … và nó thấy “ báu vật “
đã suýt để làm mất …

Quá xúc động và không kiềm nổi sự vui mừng , Xư Bi đột ngột nhảy cẫng
lên rồi ôm trầm lấy Yul trong sự ngỡ ngàng của hắn và toàn bộ khán giả .
Bỗng chốc … trong giây phút đó … trái tim của kẻ lạnh lùng vô tình trở
nên nóng rực …


…………………


“ Yà !!! Cô mê trai đến thế hả !!! Đừng có mà thấy người ta đẹp trai quá
mà làm bừa đó nha !!! “ – Nói rồi , Yul vội vàng đẩy nhẹ nó ra rồi
nhanh chóng bước vào phía trong cánh gà … để giấu đi sự ngượng ngùng
trên đôi má ;)).

Xư Bi khẽ mỉm cười , vì nó cũng đã kịp thấy Yul ngượng rồi , con bé lon ton chạy vào theo hắn …


…………………………………..


Trở về bên trong phía cánh gà , nơi hành lang tăm tối , lúc đó , nó mới chợt nhớ đến Chan .

Nhìn vẻ mặt xanh xao hốc hác của con bé , Xư Bi đoán ra ngay là nó bị ếm
bùa , nhưng bùa gì thì không biết . Đưa ánh mắt trân trối quay sang
nhìn Jen , Xư Bi vội vàng cầu xin sự giúp đỡ …


- Bạn ấy bị bùa ếm đúng không anh !!! Làm ơn giải giùm em với !!!

Jen nhìn … trên nét mặt và thái độ đến khó hiểu của nhỏ Chan , lờ đờ … nhưng đằng đằng sát khí …

- Có vẻ như không chỉ là yểm bùa … - Jen nói với giọng ái ngại .

Bỗng , có tiếng cười bất ngờ cất lên vang vọng cả một khu vực hành lang
lạnh lẽo … tiếng cười ấy cứ dai dẳng mãi cho đến khi đập vào tai Xư Bi …
YuMi lù lù xuất hiện tự khi nào trong sự bàng hoàng của con bé …

- Ha ha ha !!! Khá khen cho anh … Jen ! Bác sĩ bất tài vô dụng đôi khi cũng chẩn đoán có chút đúng đấy chứ nhỉ ?!!!

YuMi nhìn Jen – một cái nhìn khinh khỉnh … có vẻ gai mắt vì nhiều lần phá rối .

- Cảm ơn … vì lời khen đầy mỉa mai … - Jen đáp lễ .

Ngay lập tức , Xư Bi cũng chợt chen vào … vì lúc này , nó thậm chí còn chẳng đủ bình tĩnh mà nghe họ đấu đá lẫn nhau nữa .

- YuMi ! Làm ơn cho tôi biết … loại bùa ấy là sao ?!!!

Bất ngờ , nhìn thẳng vào mắt Xư Bi , đôi ngươi của cô ta đột ngột căng lên trông thấy sợ …

- Đó không chỉ đơn giản là bùa … mà còn là sự tự nguyện …

- Bùa tự nguyện sao ??!!!

- Phải ! Đó là loại bùa giúp con người thôi thúc sự kìm hãm trong lý trí của mình …

- Ví dụ ?!

- Ví dụ … nếu một người đang yêu … thì bằng mọi giá … cho dù có không
được đáp lại … người đó cũng sẽ dùng đủ mọi thủ đoạn để đoạt cho được
người mình thích …

Vừa nói , YuMi lại vừa đưa ánh mắt mong muốn sang nhìn Yul , nhẹ nhàng
đặt tay lên ngực hắn , vuốt ve thèm khát khiến cho Yul phải bực mình hất
vội …

- Còn loại của Chan ?!

- Đó là bùa Hận !!!

- Hận sao ???! Chan đang hận ai ??!

- Cô !!! Chính cô !!

Nói rồi , YuMi đột ngột giương ánh mắt căm thù lên nhìn nó , như có lửa
trong đó … YuMi bất ngờ ấn một ngón tay lên trán Xư Bi , hất ngược …

Xư Bi loạng choạng , nó suýt ngã nháo nhào … may mà có Jen kịp đỡ , những lúc như thế , Yul lại chợt thấy chạnh lòng .

- Không thể nào !!! Sao Chan lại có thể hận tôi được !!!

- Có chứ ! Sao lại không nhỉ ?! Vì cô ta yêu … yêu một người
không hề yêu cô ta … mà lại dành tình cảm cho một người khác …

Vừa nói , YuMi lại vừa đánh ánh mắt lạnh lùng qua nhìn Jen , đầy vẻ gai góc … khiến anh phải chợt chau mày quay đi .

Nói rồi , YuMi lại tiếp …

- Cô … chính cô … cô là nguyên nhân gây ra tất cả !!! Cô là đồ ăn cướp !!!

Vừa nói , YuMi vừa tiến dần tới Xư Bi , rồi hét toáng lên như muốn ăn
tươi nuốt sống nó . Trước ánh mắt đầy căm giận ấy , Xư Bi lại thấy sợ …
nó cảm thấy muốn đứng tim và chạy trốn … Vì thực sự không hiểu … mình có
lỗi gì với Chan … nhưng sau tất cả những gì Chan làm với nó … nó lại
thấy sợ … cả thái độ của YuMi nữa …

- Em thôi ngay đi !!!

Bất ngờ , Yul vội chặn lại , hắn tóm lấy vai YuMi , đẩy lùi con bé ra sau vài bước … khiến YuMi ngỡ ngàng …

- Anh đẩy em ... Anh đẩy em ?!! Vì con bé đó ?! Anh dám đẩy em à !!!

Vừa nói , YuMi vừa hét như thét vào mặt Yul khiến hắn mỗi lúc một bực
mình . Bất thình lình , Yul trừng mắt nhìn … rồi cúi xuống , áp sát vào
mặt YuMi … chuyển tròng sang màu đỏ …

“ Vừa phải thôi ! Đừng để anh phải cáu ! “ …

Yul vừa dứt lời , YuMi như sững người , con bé chợt cảm thấy sợi lạnh chạy dọc sống lưng … nước mắt dâng tràn … YuMi bước vội …

- Anh … nhớ đấy …

Nói rồi … hình ảnh nó dần lùi vào bóng tối … Chỉ còn lại Yul , Xư Bi , Jen và Chan …

Thở phào nhẹ nhõm sau khi YuMi đi , mặc dù không hiểu chuyện gì … nhưng nó vẫn cố gắng cầu xin “ hai anh zai “ một sự giúp đỡ .

- Một trong hai người … có thể giúp em việc này được không …

- … ?!


……………….


“ Xóa sạch trí nhớ ?!!! “ – Cả hai anh chàng cùng bất ngờ khẽ thốt lên .

“ Ưm … phải … em muốn Chan quên hết mọi điều kể từ khi gặp em … em không
muốn trách bạn ấy … nhưng cũng không muốn phải tiếp tục đối mặt với một
người hận mình như vậy nữa … “ – Xư Bi rụt rè …

Chẳng cần nó phải nài nỉ thêm lần nữa , cả hai tên lại cùng gật gù …

“ Okie ! Thưa công chúa ^^! “



………………………………….



[ Sau khi Xư Bi chạy đi lo dọn hậu trường cho buổi diễn … ]

Chỉ còn lại mình Yul và Jen đối thoại bên góc hành lang , Yul mở lời …


“ Sao ngài không dùng phép thuật của mình để cứu con người “ – Yul hỏi .

“ Vì ta không thể … như thế là trái với luật trời . Còn ngươi ?! Tại sao
ngươi lại dám dùng phép thuật của mình để cứu con người ?! “ – Jen tiếp
lời …

“ Vì con người đó là … vợ tôi ! “ – Yul dõng dạc trả lời …



…………………………………………� �……….

Chữ ký của thành viên



Fri Jan 07, 2011 10:48 am
avatar
 
admin






Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
337%/1000%

Tài năng:20%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên http://8hoi.1forum.biz

Thông tin thành viên
» Tổng số bài gửi : 337
» Tiền Tiền : 1012903
» Tuổi : 20
» Đến từ : biÊn hòA City
» Huy Chương :

» Pet :


Bài gửiTiêu đề: Re: Cô Dâu Quỷ


Chap 10 : Bữa tiệc của Quỷ .



***


Đôi khi … khi làm Quỷ …
Tôi cũng phải phá luật
Không phải lúc nào cũng có thể hành động cứng nhắc …
Hãy rung động trước một trái tim yếu mềm …




--------------------------------

Trở về nhà , nó đã nghĩ mãi … Cầm chiếc dây chuyền mang hình thánh giá
trên tay , con nhóc lại nghĩ đến nụ hôn của hắn . Một nụ hôn … thực chất
… mang ý nghĩa phục sinh . Có lẽ , hắn hôn mình … cũng chỉ là để chữa
lành vết thương trong cơ thể mà thôi . Nhưng đối với nó … đó còn là một
nụ hôn đầu tiên trong đời … một nụ hôn tuyệt vời trước sự chứng kiến của
bao người … còn nó – thì nằm trong quan tài -__-“! Dù sao thì cũng lãng
mạn lắm , vì con bé đã được mặc bộ đồ của công chúa , được hôn bởi một “
hoàng tử “ và được nằm trên một chiếc … quan tài trải đầy hoa hồng …
rất là “ romantic “ .


“ Hưm … vậy nên … có nên cám ơn hắn vì tất cả những chuyện vừa qua không nhỉ ?! “

Nghĩ vậy , nó liền bật dậy khỏi giường , rồi lóc cóc chạy sang phòng hắn … giữa đêm khuya .

“ Cốc cốc cốc … “ – Con bé rụt rè gõ cửa .

“ Ai đó ?! “ – Tiếng Yul từ bên trong vọng ra .

“ Là tôi đây … “ – Con nhóc thở ngập ngừng … càng nghĩ , nó lại càng run .

“ … Hửm ?! Xư Bi hả ?! “ – Vừa dứt lời , Yul liền bấm một nút trên chiếc
điều khiển đa năng khiến cánh cửa của hắn bất ngờ mở toang …

Con bé ngỡ ngàng bước vào … thì thấy Yul đang nằm xem … “XXX” .

Toát hết cả mồ hôi , nó vội vàng quay ngoắt mặt đi … tim đập thình thịch .

“ Trời ạ ! Cái tên đáng ghét này !!! Sao ba cái thứ phim lăng nhăng như
vậy mà hắn cũng dám xem cơ chứ !!! Bảo sao hôm nào cũng nghe thấy mấy
cái tiếng động lạ … Thiệt tức chết !! “ – Con nhóc vừa quay ngoắt mặt ra
ngoài cửa , vừa lầm bầm …

- Có chuyện gì vậy ?!

Lấy hết vốn cam đảm của mình đang có , nó cố gắng quay ra … rồi cúi gầm mặt xuống …

- À … tôi muốn … cám … cám …

Thấy nó lắp bắp , Yul chợt chen lời … khiến Xư Bi như được giải thoát .

- Sao ?! Muốn cám ơn tôi hả ?! Vậy thì không cần rụt rè vậy đâu , cứ ngủ lại đây một đêm là được …

Nói rồi , hắn lại đặt tay lên chiếc giường êm ả , vừa vỗ vỗ vừa tỏ vẻ
muốn mời nó lên … Thậm chí , Yul còn nhoẻn miệng cười nham hiểm , ánh
mắt hắn như chuẩn bị phát tác bùa mê …

- Quên cái chuyện ấy đi ! Anh đúng là đồ khỉ gió !!! Bản chất xấu xa thì
không bao giờ thay đổi được mà !!! Người như anh thì khỏi cần cám ơn
!!! Mắc công !! Tạm biệt !!

Nói rồi , nó đùng đùng gắt lên rồi chạy vội ra khỏi phòng , nhưng tiếng Yul đột ngột vang lên khiến nó như bị kéo với lại …

- À mà này … ngày mai …

“ Ngày mai ?!! “ – Yul biết ý định trong đầu của mình rồi sao , đúng là đồ xâm nhập bất hợp pháp =.=”!!!

- Cô còn nhớ thỏa thuận giữa chúng ta chứ ?! Ngày mai nhớ chuẩn bị cho
cẩn thận để đi dự tiệc cùng tôi đấy ! Đừng có mà bỏ trốn !

“ Hừ … thế mà cứ tưởng … rút cục thì cũng chỉ vì cái thỏa thuận đáng
ghét đó mà thôi !!! “ – Nghĩ rồi , Xư Bi đóng rầm cửa lại , trước khi nó
gắt lên tức tối .

- Biết rồi !! Đồ lắm chuyện !!


“ Không lắm chuyện thì cô quên mất đấy … Cô ngốc ạ ! Tưởng tôi không
biết cô đang nghĩ gì sao “ – Xư Bi đi rồi , chỉ còn lại mình Yul trong
căn phòng vắng . Nhìn theo bóng con bé , hắn lại khẽ mỉm cười …


………………………………….


“ Hừ !!! Thế mà mình còn định rủ hắn đi chơi cơ đấy !!! Đúng là cái tên
lang sói ấy thì không bao giờ nghĩ được chuyện gì tốt đẹp mà !! Không
xxx thì cũng lên giường … mắc ói mất thôi >””con bé lại vừa làu bàu hậm hực . Cố gắng trùm kín chăn qua đầu mà ngủ ,
nó lại thấy mình thật khó thở và bung vội ra … đúng là hâm …



……………


Sáng hôm sau , ngay khi vừa đặt chân bước tới cổng trường , một đám bạn
đã chạy ra chào nó … Và đi đến đâu cũng vậy , mọi người đều quay ngoắt
ra chào con bé , có vẻ hứng khởi lắm …


- Ha !!! Xư Bi à !! Hôm nay trông bạn đẹp quá !!!

- Vở kịch hôm qua đúng là rất tuyệt đấy !

- Anh Yul đâu rồi ?! Hai người không đi cùng nhau à ?!

- Cuối tuần này nhà mình tổ chức tiệc , bạn cùng tham gia nhé !

- Xư Bi … vào câu lạc bộ của mình đi !!!


Vừa đi , nó vừa bị mọi người bâu dính lấy như một con mồi ~__~! . Tất cả
là vì dư âm của vở kịch hoành tráng hôm qua sao ?! Hay còn một nguyên
nhân sâu xa nào khác nữa ?!


……………………….


Vừa bước vào lớp , nó đã thấy cả một hàng băng rôn trải chi chít khắp
tường , mang tên “ Chúc mừng công chúa Xư Bi xinh đẹp !! “ để chào đón
con bé . “Không biết là vụ gì nữa , nhưng thế này thì tôi chết mất !!!” …
nó thầm lầm bầm .

Tóm thằng Đầu Heo lại một góc , con bé nheo mắt nhìn .

- Thế này là sao vậy ?!

- Ấy … từ từ đã nào ! Tụi tớ chỉ muốn chúc mừng thôi mà …

- Hả ?! Chúc mừng ?! Mà chúc mừng cái gì ??!!!

Con nhóc vừa dứt lời , cả lớp lại nhảy ầm lên sung sướng …

“ Ha ha ha !!! Nhờ thành công vang dội của vở diễn , mà thầy hiệu trưởng
và tập đoàn ban giám khảo đã quyết định tài trợ cho trường ta đi du
lịch rồi đó !!! “ … Vừa nói , tụi nó vừa nhảy cẫng lên rồi hét ầm thích
thú …


“ Vui lắm sao ?! “ – Nó khẽ chau mày trước thái độ … thái quá của tụi bạn .


Bỗng , tiếng một đứa con gái lại dịu dàng vang lên từ phía sau lưng nó … đó là Chan .

- Phải vui chứ ! Vì tớ nghe nói đó là một phần công lớn của bạn mà !

- À … ừ … ừm … - Xư Bi khẽ cúi đầu gật gù cho qua chuyện .

Nhưng không chỉ dừng lại ở đó , Chan vẫn tiến gần tiếp cận .

- Mà bạn là học sinh mới tới à ?! Trông bạn lạ quá ! Tớ tên là Chan !

- Còn tớ là Na Xư Bi !

- Cái tên hay quá ^^! Bạn có thể ngồi cùng mình ?!

Nghĩ tới lời mời lúc trước , Xư Bi lại khẽ giật mình , rồi vội tránh né …
nó không muốn “ vở kịch bi thảm “ lại tái diễn như lúc trước …

- Hì … thôi ! Có lẽ là mình đã tìm được chỗ khác rồi ^^!



……………………..


Ngày hôm nay , nó phải về nhà thật là sớm , đúng y như lời hắn nói ,
thậm chí con bé còn chẳng được lang thang nơi thư viện nữa . Trống tan
trường vừa dứt điểm , chiếc xe Limo cùng bác tài xế điển trai râu dài đã
xuất hiện lù lù ngay trước cổng khiến nó lại thở dài chán nản .

Trở về nhà , tất cả mọi người đều đùng đùng ra đón , rồi còn chưa kịp ú ớ
gì , con bé đã bị kéo tuột vào một căn phòng – mang tên Trang Điểm .

Và phòng tên sao thì người vào cũng sẽ bị “ hành hạ “ y như vậy …

Từ công đoạn truốt lại đầu tóc cho đến chọn lựa trang phục , nó đều được
các nhà chuyên gia lo hết một cách kỹ càng . Trang điểm thì tần mần lâu
gần chết , chỉ ngồi trên một chiếc ghế tựa xoay thôi mà nó bị “ quay “
đi khủng khiếp .

Kết thúc màn trang điểm , cũng là lúc một “ con vịt hấp “ được ra lò …




Không hiểu hắn đã đứng chờ ở bên ngoài được bao lâu , mà ngay khi vừa
nhìn thấy nó … thì cái vẻ mặt lạnh lùng đó … thoáng chút ngạc nhiên cũng
bắt đầu phải chuyển sang ngỡ ngàng … Yul mỉm cười , một nụ cười lạnh
lùng mà rất chi là lãng tử , có vẻ đó cũng là một nụ cười mang ý nghĩa
hài lòng .


Thấy Yul cứ đờ người ra mà ngắm nhìn , con nhóc lại mạnh dạn tiến lên
vài bước , rồi cố gắng nhún tới gần sát mặt hắn , vẫy vẫy tay …

- Hey !!! Cái tên ngốc kia … làm gì mà như người mất hồn thế hả ?!!!

Chợt nhận ra con nhóc đã kề ngay sát mặt mình … Bất ngờ , hai má Yul lại
nóng bừng lên trông thấy , trái tim lạnh lẽo của hắn cũng bất giác đập
lên thình thịch . Vội vàng đẩy nhẹ con bé ra xa khỏi người mình , Yul vờ
tỏ vẻ không hài lòng rồi quay sang quát tháo …

- Yà !!! Mấy người làm ăn cái kiểu gì đấy hả ?!! Chỉ có thể biến từ con
vịt hóa thành con ngan thế này thôi sao ??! Coi chừng tôi đuổi việc hết
đấy !!!

Vừa nghe thấy Yul mắng , mấy bà chuyên gia chợt co rúm người lại , rồi lắp bắp thanh minh …

- Xin … xin lỗi cậu chủ !!! Nhưng chúng tôi đã làm hết khả năng của mình rồi … Vả lại , cô ấy trông cũng rất tuyệt mà …

- Tuyệt … tuyệt cái …

Yul vừa mở miệng , còn chưa kịp quát thì con bé đã vội lườm …

- Anh định nói … cái là cái gì cơ ??!!!

Thấy thế , hắn lại giả vờ làm ngơ …

- À … cái … cái … chẳng cái gì cả !!! Thôi chuẩn bị đi nhanh lên ! Vì cô mà mất thì giờ quá !!!

Nói rồi , Yul lại đùng đùng nổi giận , hắn vội bước đi thật nhanh để khỏi phải đối mặt con bé … Mặt đỏ bừng .

Xư Bi khẽ nhìn theo , rồi nó lại bĩu môi … phì cười – ““ Xí ! Cứ làm trò ! “ .


………………………………….


Bước đến lâu đài cổ cũng là địa điểm tổ chức cuộc party . Tất cả mọi
người đến đây trông đều quý phái quá , nhưng mà có lẽ là nó và hắn trông
cũng không đến nỗi tệ - con bé thầm nhủ cho an lòng .

Vừa bước xuống xe , Yul đã mở cửa cho con bé , rồi lịch thiệp chống tay
sang một bên để cho nó khẽ vòng vào . Đi cùng Yul hôm nay , nó lại chợt
trở nên bẽn lẽn , và nó cũng thấy Yul lịch thiệp hơn hẳn vậy ( toàn lừa
tình thôi :-“ ).

Yul và nó khoác tay nhau từ từ tiến vào phòng , nhưng vừa bước tới đại
sảnh , tất cả mọi người đã quay ngoắt ra nhìn tụi nó , đám phóng viên
thì bấm máy chụp hình choanh choách khiến Yul phải khẽ chau mày , may mà
có mấy ông vệ sĩ kịp thời ra chặn lại rồi rước hai người an toàn vào
trong .

Yul đi tới đâu , các quý bà cũng phải khẽ xì xào … và con bé cũng vậy ,
nó khiến các quý ông đều phải trầm trồ ngưỡng mộ . Bỗng , một lão già
quý tộc từ đâu xuất hiện , nói chuyện với Yul một lát thì lại quay sang ,
mở lời muốn mời nó nhảy …

“Hu hu !!! Biết tính sao đây ?! Trông ông ta dê quá à !! “ – Con bé khẽ
nhăn mặt khi bắt gặp ánh mắt háo sắc của lão ấy , nhưng mà nó vẫn phải
cười cười …

Đang loay hoay còn không biết phải ứng xử ra sao , thì may thay , Yul
kịp thời chặn lại . Hắn vội vàng nắm lấy tay con bé , lịch thiệp từ chối
“ ông già “ rồi vội vàng kéo ra cùng nhảy …

“ Xin lỗi ! Cô ấy là vợ tôi ! “ - Lời nói đó , như khắc sâu vào trái
tim nó , khiến con bé chợt cảm thấy rung động một cách lạ lùng …

Dưới ánh đèn màu vàng êm dịu , Yul nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay con bé ,
còn tay kia đặt nhẹ vào bên hông , và đôi chân thì bắt đầu di chuyển như
mọi người …

Đối mặt với Yul trong điệu nhạc , nó lại thấy trống ngực mình chợt đập liên hồi … nhưng con bé lại bối rối .

- Yul … tôi … không biết nhảy …

Mặt Yul lúc đó … phải nói sao nhỉ … đột ngột tái sầm lại . Nhưng chỉ
thoáng vài giây , Yul chợt nghĩ ngay ra cách giải quyết . Bất ngờ , hắn
vòng tay ra đằng sau , rồi ôm trầm lấy cả người nó … khiến con bé phải
trố mắt quẫy ra . Giữ chặt Xư Bi trong lòng mình , Yul vội vàng cúi
xuống sát mặt nó , rồi thì thầm bên tai con bé .

“ Nếu cô không muốn mất mặt thì hãy lặng yên đi , đừng có mà giãy nảy lên như thế … “

“ Nhưng … anh … “ - Mặt nó bất giác nóng bừng , cũng giống như Yul vậy …
nhưng hắn đang cố giấu đi cảm xúc thực của mình , vì Yul là một người
khó hiểu như thế mà .

“ Hãy thả mình theo điệu nhạc , lắng nghe , và đưa đẩy bước chân , chỉ
cần ôm tôi thôi … “ – Nói rồi , hắn lại đột ngột tóm lấy tay con bé ,
rồi nhẹ nhàng đặt ra đằng sau lưng mình … khiến nó ngượng ngùng khẽ rụt
lại … nhưng rồi đành để im .


………………………..


Thả mình trong tiếng nhạc du dương , nó như lặng im trìm mình vào khung
cảnh , tưởng chừng như không muốn mở mắt ra nổi nữa ... Cho đến khi ,
con bé bất giác chợt nghe thấy tiếng khóc đâu đây … đó là tiếng khóc của
một đứa bé …


“ Mẹ ơi !!! Mẹ đâu rồi !!! Hu hu hu !! Sao mẹ lại bỏ con !! “ …


Nghe đến đây , con bé chợt giật mình tỉnh lại . Bỗng , nó mở tròn mắt ra , rồi cố gắng nhìn vội xung quanh để tìm đứa bé .


- Cô làm sao thế ?!

- Có một đứa bé …

- ?!


……………….


Nói rồi , nó đột ngột dừng lại , không nhảy nữa … mà tập trung đi tìm
đứa bé thì hơn . Nghĩ vậy , Xư Bi vội vàng chạy đi , nó để ý khắp nơi …
cho đến khi … thấy một vong hồn đang khóc !!!

Xư Bi bàng hoàng đứng lại , cả người nó như cứng đờ , rồi sững sờ trước cảnh tượng đó . Nó thấy … một hồn ma đang khóc !

Cô bé trông tội nghiệp lắm , nó nằm gục ở một góc bàn , cả người co ro
không sức sống … Tiếng khóc cứ mỗi lúc một cất lên , như xé tan tâm hồn
của Thiện Quỷ .

Lặng lẽ bước lại gần , Xư Bi tò mò ngồi xuống rồi khỏi con bé .

- Em tên là gì ?!

Con bé khẽ khóc nấc lên rồi ngập ngừng trả lời câu hỏi .

- YuZu …

Xư Bi mỉm cười , rồi nó nhẹ nhàng cúi xuống gần hơn , cố gắng trấn tĩnh tâm hồn non nớt của con bé bằng một nụ cười thân thiện .

- Sao YuZu lại ở đây ! YuZu ra ngoài này với chị nhá …

Nói rồi , Xư Bi lại đưa một bàn tay của mình ra , tỏ vẻ muốn mời con bé …
nhưng nó lại có vẻ lúng túng , dường như nó đang sợ … sợ vì một cái gì
đó mơ hồ …

- Không sao đâu … chị sẽ không làm hại YuZu đâu mà …

Vừa nói , Xư Bi lại vừa nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay con bé , rồi nhấc bổng nó ra ngoài bằng một cái ôm ấm áp .

- Thấy không ! Chị Xư Bi không muốn làm hại em đâu mà . Bây giờ thì trả lời chị một câu này nhé !

Con nhóc khẽ gật gật đầu , rồi Xư Bi lại nói tiếp .

- Sao em lại ở đây ?! Mẹ em đâu rồi ?!

Vừa nhắc đến hai chữ “ mẹ em “ , bỗng , con bé lại khóc òa lên rưng rức …

- Mẹ YuZu … Hức !! Mẹ bảo YuZu ở lại đây … rồi mẹ không trở lại … mẹ bỏ YuZu đi rồi !! Hức hức !!!

Bất giác , không kiềm nổi cảm xúc của mình , Xư Bi lại ôm trầm con bé trong tay , rồi xoa nhẹ vào lưng nó .

- Thôi nào , YuZu đừng khóc ! Bình tĩnh kể chị nghe nhé …


………………………


Sau một hồi kể lể , cuối cùng con bé cũng đã cho Xư Bi biết mọi đầu đuôi
câu chuyện . Đúng lúc đó thì Yul cũng xuất hiện , hắn giật mình khi
nhìn thấy đứa trẻ đang đi cạnh con bé .

- Cô chạy đi đâu mà mất cả xác thế hả !! Làm tôi … hơ …

“ Một hồn ma !!! “ – Bất ngờ , Yul hét toáng lên khiến cho cả hai đứa đều giật mình .

- Một hồn ma !! Sao nó lại ở đây ?!! Sao cô còn không nhanh tay bắt nó đi !!!

- Anh làm ơn im lặng đi một chút có được không !!

Bất ngờ , Xư Bi quát thẳng vào mặt hắn khiến Yul khẽ sái lòng … “ Ừ ừm … nhưng nó là sao chứ ?! “ – Yul nói ngập ngừng .

- Một cô bé bị bỏ rơi …

Nói rồi , nước mắt của con bé lại khe khẽ rơi , vô tình , nó chợt nhớ
lại những ngày trước kia , những ngày nó bị ông bố đày đọa , nhốt kín
trong phòng rồi đột ngột đem ra trao đổi như một thứ hàng hóa . Những
ngày hôm ấy , nó đã từng thấy hận lắm … Vì vậy , nó lại càng cảm thông
đối với YuZu . Nhưng dường như nước mắt của Xư Bi cũng không khiến cho
Yul tin vào câu chuyện của con bé kia hơn là mấy .

Nó bảo rằng nó bị mẹ bỏ rơi lại đây , rồi nó lại muốn Xư Bi đi cùng nó
đến một nơi tăm tối để tìm mẹ , đó là một đường hầm chạy ngầm đã bị bỏ
hoang từ lâu ... bốc mùi và ẩm thấp . Có lẽ , với khả năng của Xư Bi thì
chưa đủ để nhận ra , nhưng đối với Yul … hắn thấy rõ được mùi hắc ám .

Vẫn tiếp tục đi theo bước chân dẫn lối của một hồn ma nhỏ tuổi , nó nói “
mẹ em bỏ em lại ở chỗ này … “ . Nói rồi , bất thình lình , nó chạy
thẳng tới chỗ đường ray , nơi có một chiếc tàu hỏa đang vù vù lao tới …

Xư Bi giật mình , mắt con bé như lóa lên vì ánh đèn tàu , rồi chẳng kịp
nghĩ ngợi nhiều , nó vội vàng quên mình lao thẳng vào đường ray để cứu
lấy đứa bé …


…………………………………..

Chữ ký của thành viên



Fri Jan 07, 2011 10:49 am
avatar
 
admin






Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
337%/1000%

Tài năng:20%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên http://8hoi.1forum.biz

Thông tin thành viên
» Tổng số bài gửi : 337
» Tiền Tiền : 1012903
» Tuổi : 20
» Đến từ : biÊn hòA City
» Huy Chương :

» Pet :


Bài gửiTiêu đề: Re: Cô Dâu Quỷ


Chap 11 : Ngày nghỉ của Quỷ .



***

Đôi khi Quỷ cũng muốn nghỉ ngơi …
Một ngày để cơ thể buông lơi …
Truy Hồi mãi cũng quá mệt rồi …
Nhưng nó sẽ nghỉ … cùng một người …

Là ai đó ?!



------------------------------


Chẳng biết là có thể cứu được hay không nếu như không phải là Yul đang
có mặt ở đó … Vừa thấy con bé định lao vút vào đoàn tàu đang chạy vùn
vụt , ngay lập tức , Yul vội vàng tung đôi cánh , rồi đột ngột lướt vụt
qua , kéo tuột cả Xư Bi lẫn đứa bé thoát khỏi đoàn tàu …

Ngay cả khi đã đặt hai đứa xuống nơi mặt đất an toàn , Yul vẫn vội vàng
thở gấp … Hắn nhìn Xư Bi , đang ôm chặt con bé YuZu trong tay , mắt
trừng lên rồi lia lịa quát !!!

- Cô bị điên rồi hả !! Hâm !! Hay dở hơi !!! Xém chút nữa là tiêu mạng
rồi đấy có biết không !!! Sao lúc nào cô cũng ngẩn ngơ như thế hả ?!!!

Vừa mắng , Yul vừa thở hắt ra tức tối … nhưng thực ra là hắn lo , hắn đã
rất lo … nếu như lúc đó … chỉ cần chậm một giây thôi … không hiểu số
phận Xư Bi sẽ như thế nào nữa . Nói rồi , hắn bất ngờ ôm trầm lấy Xư Bi …
thật chặt … để có thể lặng yên nghe thấy những tiếng “ ưng ức “ đang
nấc lên nơi cổ họng của con bé … “ Xư Bi đang khóc “ – Yul cảm nhận thấy
vậy . Nhưng hắn vẫn ngồi im , vì hắn không muốn quấy rầy con bé .

- Cứ khóc đi … đồ ngốc …

Nhẹ nhàng vuốt lên làn tóc nâu mềm mại của con bé , Yul chợt giật mình
khi thấy linh hồn của YuZu đang từ từ tan biến theo mây trời .

- Xư Bi ! Nhìn kìa !!!

Vội vàng quay ngoắt ra đằng sau , lúc này nó mới ngớ người nhớ ra sự tồn tại của của đứa bé … “ YuZu đang bay ?!! “.

- YuZu !!! Em làm sao thế này ?!!

YuZu nhìn nó , vừa khóc , nhưng vẫn mỉm cười … con nhóc nhẹ nhàng bước đến , vuốt nhẹ đôi tay lên bờ má Xư Bi , rồi khẽ nói .

- Em nguyện cầu cho chị được hạnh phúc ! Xư Bi ạ ! Chị là một người tốt !
Nếu em nói ra sự thật này … chị có thể tha thứ cho em không ?!

- Sự thật gì ?! – Xư Bi ngơ ngác nhìn .

Nói ra những điều này , YuZu có vẻ ngập ngừng lắm , nhưng thời gian không còn nhiều , nên nó quyết định nói hết .

- Thực ra , em không phải là một hồn ma bị bỏ rơi gì cả !!!

- Sao cơ ??!!

Xư Bi bất ngờ hét toáng lên , còn Yul thì thầm lẩm bẩm – “ Ta biết mà ! “.

- Thật vậy ! Thực ra , em chỉ là một hồn ma bị sai khiến , được nhận
mệnh lệnh từ tiểu thư YuMi . Cô ấy có sức mạnh rất quyền uy ở vương quốc
bóng tối , vậy nên , em không thể kháng lệnh . Đáng nhẽ ra , nhiệm vụ
của em là phải dụ chị đi vào cõi chết . Nhưng chị đã quá tốt … tốt đến
nỗi em không thể làm vậy ! Vì từ trước đến nay , em chưa từng thấy một
người Truy Hồi nào lại có thể gạt bỏ đi sứ mệnh của mình để giúp đỡ cho
vong hồn cả . Em cám ơn chị nhiều lắm , cũng xin lỗi chị nhiều hơn nữa .
Nhưng có lẽ thời gian còn lại không đủ để em báo ân với chị được nữa
rồi . Cám ơn chị đã cho em những giây phút hạnh phúc … để em có thể tự
mình siêu thoát vong hồn …

- Siêu thoát ?! Em sẽ siêu thoát sao ?!!

- Ừm … phải vậy ! Nếu không thì linh hồn em sẽ bị tan biến mất ! Chị có
thể tha thứ cho em được không ?! Có như vậy thì em mới có thể ra đi
thanh thản được …

- Ừ ! Chị tha thứ cho em … YuZu của chị …

Nói rồi , Xư Bi đột ngột ôm trầm lấy nó , cố gắng níu giữ vong hồn con
bé lại … nhưng không thể ! Linh hồn nó mỗi lúc một bay xa , rồi dần dần
tan biến , những giọt ánh sáng thoát ra từ cơ thể YuZu có màu xanh lục …
chúng thật đẹp … cũng như tâm hồn của con bé vậy … Xư Bi khẽ mỉm cười ,
trước khi giọt nước mắt nó chợt tuôn rơi …

Có lẽ , chưa bao giờ , nó cảm thấy nuối tiếc một hồn ma như thế …

Thứ ánh sáng ấy bay vút lên trời , rồi bất thình lình quay ngược trở lại
chiếc vòng thánh giá đeo trên cổ con bé . Nó chợt cảm thấy ấm nồng kỳ
lạ … đó là cảm giác khi một vong hồn đã yên giấc nghỉ ngơi … và bên cánh
dơi cũng dần chuyển màu thành trắng … tuy chỉ một chút thôi !


YuZu đi rồi , Yul cũng quay sang nhìn nó , trước khi rời khỏi bến tàu ngầm , Yul có nói …

“ Hứa với tôi ! Đừng bao giờ khóc khi không có tôi bên cạnh ! Nhé ! “

Xư Bi ngập ngừng … nó không trả lời … mà chỉ khẽ cười cười … chắc cũng gọi là đồng ý !


……………………………


Trên con đường trở về nhà , lúc này , ngồi trong xe , ngay bên cạnh Yul , nó mới rụt rè nói .

- Này Yul … Cám ơn anh … vì chuyện vừa nãy , và cả buổi chiều ngày hôm trước nữa ! Cám ơn anh đã cứu tôi … nhưng còn …

- Gì nữa ?!

- Chuyện về đôi cánh …


Bỗng Yul lạnh lùng , tính tò mò của hắn chợt biến đi đâu mất , có vẻ muốn gạt đi thì hơn !

- Biết rồi thì không cần hỏi .

- Ừm …


Nói rồi , hai đứa lại tiếp tục im lặng như thế . Có lẽ không khí sẽ rất nặng nề cho đến khi Yul chợt mở lời .

- Này !

- Hả ?!

Nói đến đây , hắn lại ngập ngừng …

- Chuyện ngày mai … cứ vậy đi nhé …

Con bé lại tròn xoe mắt ngơ ngác trước một câu nói lấp lửng , không có đầu mà cũng chẳng có đuôi của hắn .

- Chuyện ngày mai … là sao cơ ?!

Có vẻ ngượng ngùng , Yul lại gắt ( hắn luôn cố gắng giấu đi những cảm xúc khó hiểu của chính mình bằng cách gắt lên như thế ).

- Còn hỏi nữa ! Chuyện hôm qua mà cô muốn nói ý …

Yul vừa dứt lời , nó lại chợt nhớ tới chuyện hôm qua … nhưng rồi “ Ý !
Sao hắn biết được nhỉ … a … thiệt tình … cái tên đáng ghét này !!! “ –
vừa nghĩ ra nguyên nhân , con bé đã bắt đầu hằm hè trách móc . Nó gắt
toáng lên ghê gớm .

- Anh dám đọc suy nghĩ của tôi à !!

- Làm gì mà ghê thế … chắc tôi phải bị bỏ tù ấy nhờ ! ( Yul vờ đùa ) .

- Chứ còn gì nữa !! Xâm nhập ý nghĩ của người khác là vi phạm quyền cá nhân đấy !!! Anh có biết không ?!!

- Xùy xùy ! Ở với cô cũng quá bị bỏ tù rồi còn gì nữa ! ( Yul lại cười cười ) .

- Á à !! Anh muốn chết hả !! Ai lôi tôi về cái nhà này chứ !!! Chết này !!

Nói rồi , con bé đùng đùng nổi giận . Nó nhảy xửng lên mà … chọc léc hắn
, khiến Yul ngồi tránh né không yên , vừa cười vừa mếu .

- Cô có thôi ngay đi không !!! Đừng cù nữa !!!

- Ha ha !! Chết đi !! Lần sau thì chừa cái tội đột nhập nhá !!

Vừa nói , nó vừa lấy tay chọc vào hông Yul nhiệt tình khiến ông tài xế ngồi trước cũng phải quay lại phì cười .


“ Cậu Yul dạo này vui thật ! “


…..


“ Tài xế Kang , tôi nghe thấy những gì anh nghĩ đấy nhớ … “

“ Vâng … thưa cậu chủ (__ __”)! “ .


…………………………



Sáng hôm sau , khi Yul còn chưa kịp tỉnh dậy , hắn đã thấy Xư Bi lóng ngóng lẻn vào phòng mình tự khi nào .

Con bé rất vui , ngày hôm nay nó dậy sớm lắm , tự mình chuẩn bị mọi thứ
từ đầu tóc cho đến trang phục chứ không phải nhờ tới mấy vị chuyên gia
nào nữa , và nó muốn Yul cũng vậy ! Nghĩ thế , con bé liền ton ton chạy
sang phòng Yul , rồi huỳnh huỵch nhảy lên giường hắn , kéo mạnh cái chăn
bông đang quấn quanh mình hắn dậy , miệng kêu gào .

- Yul !!! Dậy đi !! Mấy giờ rồi hả !!!

Xư Bi càng kéo , Yul lại càng cố sức lăn tròn cho cái chăn tự giật ngược lại , thấy muốn oải !

- Hừ … để yên cho tôi ngủ … mới sáng sớm mà …

Dùng hết sức mình , Xư Bi nóng mặt , nó xắn vội tay áo lên rồi bất thình
lình … kéo tuột chiếc chăn ra khỏi mình hắn … Nhưng rồi …

- Yullll !!! Dậy !!! Anh hứa là đưa tôi đi chơi rồi cơ mà … a … Á á á á á !!!

Vừa nói , Xư Bi vừa hét ầm lên như kẻ gặp ma . Mặt nó đỏ bừng … vì … Yul không mặc quần áo >””<!!!

- Á á á á á !!! Đồ dê cụ !!! Sao cô dám kéo chăn ra khỏi người tôi hả !!!

Cố gắng bịt chặt mắt mình , Xư Bi vẫn vừa quay đi , vừa cố nói vọng lại .

- Có mà tại anh ý !! Sao anh không mặc quần áo đi ngủ hả !!! Đồ biến thái !!!

Giật vội cái chăn để che tạm mình lại , hắn cũng hét toáng lên tức tối !!!

- Có mà cô là đồ biến thái ý !! Đấy là thói quen của tôi !! Cô cấm được à !!!

- Hưm … nhưng tôi …

- Không có nhưng nhị gì hết !!! Đi ra ngoài mau !!

- Không cần anh phải đuổi !! Tôi cũng muốn ra lắm rồi đây !!!

Nói rồi , nó hầm hầm bước ra khỏi phòng , trước khi Yul bất ngờ gọi với lại .

- Mà này …

Nó gắt .

- Gì nữa !!!

Yul ngập ngừng …

- Cô đã thấy cái gì chưa đấy …

Đóng rầm cửa lại , nó thậm chí còn không thèm trả lời câu hỏi của hắn .

- Nhìn thấy cái đầu anh ý !!

“ Nói cái quái gì thế không biết !!! “ – Vừa đi , nó vừa thầm làu bàu
bực bội , nhưng rồi , nghĩ tới mấy cảnh vừa xong , con bé lại chợt đỏ
mặt … “ Chết thật ! Nhanh quá cũng đã kịp nhìn thấy gì đâu !!! Chỉ tội
mang tiếng xấu cho mình >_

…………………………..



Một lát sau , sau khi chờ Yul hồi phục tâm lý ổn định , hắn lờ đờ bước
xuống , nét mặt có vẻ xanh xao trong bộ vest mang màu xám xịt , hệt như
tâm trạng của mình . Bỗng , con bé lại gắt ầm lên .

- Anh mặc cái gì thế hả !! Đi chơi với tôi mà mặc như vậy à ! Đi thay bộ khác mau !!


Bị con bé mắng , mặt hắn cứ đần ra … ngơ ngác … Một tên quý tộc thì chỉ thế thôi =.=”!

- Sao cơ ?! Bộ này thì làm sao ?! Thế cô bảo tôi phải mặc như nào ?!

- Như tôi vầy nè !!

Nói rồi , Xư Bi thích thú xoay một vòng , rồi kéo tuột Yul đi thay trang phục theo ý muốn của nó ^^!




Yul thở dài … “ Đúng là đồ ngốc rỗi hơi … “ .


……………………


[ Tiếng động phát ra từ phòng trang phục … ]


- Yà !! Cô làm cái gì vậy !! Đừng có động vào người tôi !! Đồ dê cụ !!

- Đứng yên đi nào !!! Anh ngọ nguậy kinh quá !!!

- Quên đi !!! Tôi sẽ không bao giờ mặc ba cái thứ đồ bụi bặm như vậy đâu !!

- Không mặc thì cũng phải mặc !! Hôm nay anh phải nghe theo tôi !!

- Sao tôi lại phải nghe theo cô !! Tôi chỉ nhận lời đi chơi cùng cô thôi cơ mà !!

- Đi chơi cùng là phải nghe lời tôi !! Anh có yên đi không !!

- Yên làm sao được mà yên !! Đừng có bắt tôi mặc cái thứ đồ ấy !!!

- Đứng yên nào !! Mặc vô đi !! Tôi bực mình với anh quá !!!

- Nói to vừa vừa thôi !! Người hầu nghe thấy hết bây giờ !!!


……

Tụi nó cứ mặc sức cãi nhau trong phong thay đồ … mà không thèm bận tâm
xem … tiếng “ loa “ của hai đứa đã vang xuống đến tận phòng khách , thậm
chí , người làm vườn cũng nghe thấy được !


……………………….


Sau một hồi “ tra tấn “ , dưới bàn tay thiết kế đạt tới trình độ “ điêu
luyện “ của con bé . Thằng Yul đã biến thành một kẻ “ bụi bặm “ đúng
chất đường phố như thế này đây .



……………………………..


Sửa soạn xong , hắn cứ ì ạch mãi không dám xuống , đến nỗi con bé phải kéo tay lôi đi mới chịu nhấc chân dịch chuyển .

- Này ! Anh bị làm sao thế hả ?! Trật khớp à ?!

- Không … cô bắt tôi ăn mặc thế này ! Sao tôi dám xuống …

Tưởng chừng như thế là không hay , vì bình thường hắn luôn mặc đồ vest
chỉnh tề chứ không bao giờ ăn mặc nhố nhăng như vậy cả … hắn sợ … người
làm sẽ cười .
Nhưng thật bất ngờ ! Ngay khi bước xuống đại sảnh , cả đám giúp việc đều
đứng sững ra rồi trầm trồ không ngớt … khiến Yul sướng nổ cả mũi .

- Yaaa !!! Cậu chủ hôm nay trông xinh trai quá ha !!!

- Ừ ! Dễ thương quá ý !!!

Thấy mấy cô hầu xì xào , thực ra là Yul thích lắm đấy , nhưng hắn vẫn giả vờ lầm lì , hắng giọng lạnh lùng , rồi vội bước qua .

- Vớ vẩn ! Tôi đẹp trai chứ không xinh trai !! Ngồi đó mà bàn tán tôi đuổi việc hết bây giờ !!!

“ Ẹ !! Tự cao thấy ớn !!! “ – Con nhóc thầm lầm bầm .

- Chú Kang !! Mau chuẩn bị xe …

Yul vừa cất lời , Xư Bi đã vội vàng túm vai , bịt miệng hắn lại , con bé cau có .

- Đừng có gọi !! Anh làm cái trò gì thế hả !!

Vội vùng ra , Yul lại càu nhàu .

- Có cô làm cái trò gì ý !!! Không gọi xe thì chẳng nhẽ chúng ta đi bộ à !!

- Không … không đi bộ …

- Vậy thì còn đi bằng cái gì nữa ?!

Khẽ mỉm cười , nó lại đột ngột tóm chặt lấy tay thằng nhóc , rồi kéo vụt đi theo ý thích của mình .

- Chúng ta sẽ đi xe buýt !!! Ha ha ha !!!

- Cái gì ?!! Xe buýt !!!


…………………………..


Dừng lại trước trạm xe buýt , Yul cứ đứng kì kèo mãi mà chẳng chịu đi ,
đơn giản cũng bởi vì đám đàn bà con gái đang đổ lấn sang đường để coi
mặt hắn . Họ thốt lên trầm trồ .

- Waa !! Cậu ta là ai vậy !! Đẹp trai quá !!

- Phải đấy !! Trông cứ như người mẫu điện ảnh vậy !!!

- Anh ơi !! Cho em làm quen với !!!

Thấy Yul đang bị kẹt , Xư Bi cũng bất giác cảm thấy khó chịu vì đám đàn
bà con gái , thế rồi , nó vội vàng chạy phắt ra , đột ngột nắm lấy tay
Yul kéo vụt đi trước sự tò mò và tức giận của bao người . Thậm chí ,
ngay cả khi đã yên vị trên xe buýt rồi , con bé vẫn còn ngoái đầu lại …
lêu lêu …

- Cô cũng trẻ con vừa thôi !!!

Thấy Yul lầm bầm tức tối , nó lại chợt quay ngoắt ra , rồi cằn nhằn khó chịu .

- Này nhé !!! Thế mà đứa trẻ con này lại vừa cứu anh khỏi mấy bà chị kia đấy !!!

Chẳng thèm nghe lấy lời biện minh của con bé , hắn lại vờ ngoái đầu ra cửa sổ , nhìn dòng người qua lại một cách thờ ơ …

- Tại cô kéo tôi ra ngoài này đấy chứ …



…………………………………………� �.

Chữ ký của thành viên



Fri Jan 07, 2011 10:49 am
avatar
 
admin






Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
337%/1000%

Tài năng:20%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên http://8hoi.1forum.biz

Thông tin thành viên
» Tổng số bài gửi : 337
» Tiền Tiền : 1012903
» Tuổi : 20
» Đến từ : biÊn hòA City
» Huy Chương :

» Pet :


Bài gửiTiêu đề: Re: Cô Dâu Quỷ


Chap 12 : Ngày nghỉ của Quỷ ( tiếp ).


***

Một chiếc vòng … trong câu chuyện cổ tích …
Người ta nói … nếu hai người cùng đeo một đôi ... thì số phận của họ sẽ mãi gắn liền với nhau …
Liệu tôi có tin được không ?!


-------------------


Xe dừng lại ở một trạm xe buýt khác , cũng là lúc Xư Bi vội vàng tóm lấy
tay Yul , kéo bật dậy trước ánh mắt mơ màng đang ngái ngủ vì phải dậy
sớm của hắn …

- Hưm … cô làm cái gì thế !!!

Mặc Yul càu nhàu , vẻ mặt ỉu xìu của hắn cũng chẳng thể làm giảm bớt đi sự hào hứng của con bé được .

- Dậy dậy mau !! Đến nơi rồi !!

Lục cục bước xuống xe , Yul nhìn quanh , rồi hắn chỉ thấy mùi thực phẩm đã cũ …

- Cái chỗ quái nào thế này !!!

Chợt chỉ tay về phía mấy gian hàng nhỏ bên đường , Xư Bi vội vàng nắm lấy tay Yul rồi kéo vụt đi .

- Chợ bình dân đấy !! Ở đây có thể mặc cả thoải mái !! Thích lắm !!!

Vừa bị lôi phắt đi , Yul lại vừa gào toáng lên tức tối .

- Cô nghĩ nhà chúng ta thiếu tiền hay sao mà phải đến đây hả !!!

Bỗng , nó quay ngoắt mặt lại , rồi thả tay Yul ra , nói rất dõng dạc .

- Hôm nay tôi sẽ xài tiền của tôi , không phải của anh ! Nên đừng bận tâm .


“ Trời ạ ! … “ – Yul lại lầm bầm …


…………………….


Bước tới mấy gian hàng nho nhỏ xung quanh , nó chợt dừng lại ở một tiệm
lưu niệm bên đường , nhìn mấy vật phẩm đã cũ được bày bán la liệt , mắt
con bé lại sáng lên trông thấy !

“ Cô ta thì thích cái quái gì ở những thứ rẻ tiền như thế này chứ !! “ – Yul khẽ làu bàu .


Mặc kệ lời Yul nói , con bé vẫn chăm chú nhìn vào những thứ mình thích ,
rồi đột nhiên , nó chợt nhảy cẫng lên khi đã chấm được một món đồ .

Con bé bắt đầu đon đả .

- Hey !! Ông chủ ! Bán cho tôi chiếc vòng này được không .

Nói rồi , nó liền chỉ vào một chiếc vòng bạc có màu bóng như đồng , trên
đó còn khắc những hình thù gì đó rất kỳ quái … nhưng mà con bé vẫn rất
thích , vì đó chính là chiếc vòng cổ có in hình trong một câu chuyện cổ
tích mà nó từng đọc qua hồi bé , đến bây giờ … nó vẫn nhớ như in vậy .




Thấy con bé nhìn chiếc vòng có vẻ say sưa , ông chủ hàng lại bắt đầu giở giọng buôn bán .

- Ồ ! Cô bé này có mắt tinh đời đấy ! Đó là chiếc vòng cổ được chạm khắc rất tinh xảo ! Chỉ có một cặp trên đời thôi !

Nghe đến đây , Xư Bi lại càng thích thú , nó liền hỏi giá ngay .

- Vâng ! Bao nhiêu hả ông chủ ?!

- 50.000 won . Tôi bán ngay !

Hự ! Lời lão nói ra thản nhiên mà ngọt như cả nhát gừng chém vào mặt con bé .
Nó tái mặt , rồi khẽ mở ví ra … liếc mắt nhìn trân trối …

“ Hức hức ! Những 50.000 won lận , dù thích lắm , nhưng còn biết bao nhiêu kế hoạch tiếp theo … thôi đành dành dụm sau vậy ! “ .

Nghĩ vậy , nó liền xị mặt , rồi vội vàng bước đi cho khỏi bị níu kéo >”
Yul thấy vậy thì rất lạ , nhưng cũng chẳng vội đuổi theo , vì rõ ràng là
hắn đã đọc được những dòng suy nghĩ của con bé rồi mà … Có vẻ là nó rất
thích , nhưng lại không đủ tiền mua , thế mà vừa nãy thì cứ liên miệng
nói “ tôi giỏi mặc cả ở chỗ này lắm “ ! Thế đấy ! Đúng là đồ con gái …

Thở dài một cái , rồi Yul quyết định hỏi mua . Dù sao thì nó cũng là
“vợ” hắn . Ngoái đầu lại xem thử ! Chợt … Yul cũng cảm thấy như bị chiếc
vòng bắt mất hồn … thực ra là thấy rất bắt mắt !

Hắn vội vàng cầm chiếc vòng lên , rồi hỏi ông chủ để lý giải nốt những điều khó hiểu của mình .

- Này ông chủ ! Chiếc vòng này … tôi sẽ mua . Nhưng hãy nói cho tôi biết ý nghĩa của nó được không .

Nghe Yul nói vậy , thì lão lại có vẻ rất ngạc nhiên , nhưng rồi cũng gật gù cho biết .

- Chà ! Cậu có vẻ tinh ý nhỉ ! Đúng là chiếc vòng này có ý nghĩa sâu xa thật đấy …

“ Thực ra nó là một chiếc vòng đã rất cổ , có ý nghĩa ban phước cho một
đôi yêu nhau . Nếu người này tặng người kia thì sẽ đem lại điều phúc
lành cho người được tặng . Ngoài ra , nếu cả hai người đều đeo một cặp
vòng này , thì duyên phận mãi mãi sẽ được gắn liền bên nhau , không bao
giờ phải chia rời … “

- Ông nói là có hai chiếc vòng ?!

- Phải ! Chỉ có hai chiếc trên đời này …

Nói rồi , lão liền rút từ trong ngăn kéo ra một chiếc vòng nữa , rồi đặt
lên bàn song song với chiếc vòng kia … Quả nhiên giống hệt nhau . Những
điều tưởng như mê tín ấy lại khiến Yul chợt trở nên hồi hộp . Hắn liền
đặt cả xấp tiền lên bàn .

- Ông khắc thêm cho tôi dòng chữ này lên cả hai chiếc vòng được chứ ?!


…………………………..


Cầm chiếc vòng màu bạc đã cũ trên tay , Yul nắm chặt rồi vội vàng chạy đuổi theo con bé .

“ Na Xư Bi !! “ – Tiếng hắn chợt cất lên từ phía sau khiến nó giật mình quay ngoắt lại .

Đột ngột cầm lấy bàn tay con bé , hắn khe khẽ đặt vào bên trong một vật
gì đó khiến nó thấy sững cả người ! Từ từ mở ra , nó như chết đứng khi
thấy chiếc vòng mà mình hằng ao ước … Nhưng kỳ lạ ghê … Yul đã mua cho
nó ư ??!!

Vô cùng xúc động , nhưng vẫn phải trấn tĩnh lại mình , khẽ ngước đôi mắt
nghi ngờ lên nhìn “ ông chồng tốt bụng “ , Xư Bi chau mày .

- Anh lại “ xâm nhập “ vào tâm trí tôi phải không ?!

Nghe con bé nói … hắn lại cứng đờ cả người … lắp bắp không dám chối quanh…

- Ơ … tôi … thực ra …

Thậm chí còn chẳng để cho Yul nói hết câu , Xư Bi đột ngột nhảy cẫng lên
rồi ôm trầm qua vai hắn , con bé vui sướng đến nỗi muốn thốt lên thành
lời .

- Lần này thì tôi cho phép đấy Yul ạ ! Anh thật tốt quá !!

Trước cái ôm bất ngờ của con bé , mặt Yul bỗng chốc nóng bừng lên , tim
đập loạn nhịp . Hắn bối rối , rồi vội vàng đẩy mạnh con bé ra một cách
lúng túng .

- Yà !! Làm cái gì thế hả !! Cô đúng là đồ dê cụ !!!

- Hà hà !!! Thích quá lại cứ làm trò ! Mặt anh nóng bừng lên rồi kìa …

- Đâu có !! Tại trời nóng quá đấy chứ !!!

- Eo ơi !!! Xạo vừa thôi !! Giữa mùa đông lấy đâu ra mà nóng !!

- Thì tại đông người … nghẹt thở thế này cơ mà …

Yul vừa đi , vừa làu bàu cãi cố …


…………………………..


Dắt hắn sang dãy phố Trung Hoa , nơi có đủ thứ hàng buôn từ thực phẩm
đến đồ đạc hạ giá tụ tập về đây . Trên các dãy hàng bán bên đường ,
những thứ mùi thơm phưng phức lập tức khiến nó như bị hút hồn , rồi sà
vào ngay một cửa tiệm hủ tiếu .

Vội vàng ngồi xuống , con bé cất giọng hí hửng .

- Bác ơi ! Cho cháu một bát mì hủ tiếu !

- Có ngay !!!


Thấy con bé ngồi ăn rất là ngon , nhưng nhìn bát mì lục đục đủ các thứ
hỗn hợp , Yul lại khẽ chau mày , lè lưỡi … khiến nó ăn cũng mất cả ngon
:-w .

- Hừ !! Không ăn thì ra chỗ khác , đứng lởn vởn bình luận làm người ta nuốt không trôi !!!

Yul thờ ơ rồi cũng đưa chân chạy vội , hắn lượn lờ trên các con phố nhỏ
cũ kỹ , rồi dường như bị thu hút bởi một món ăn Trung Hoa – đó là những
cây kẹo có màu đỏ , viên tròn tròn trông rất bắt mắt . Lập tức , Yul
đủng đỉnh bước tới gần … rồi tiện tay , làm luôn vài cái mà không thèm
xin phép . Thản nhiên đứng ăn một cách rất vô tư , khiến cho ông chủ
hàng chỉ biết đứng trố mắt ra nhìn … Rồi bất thình lình , hắn lại vơ cả
một rổ kẹo , chẳng nói chẳng rằng … cắm cúi chạy về phía con bé !!!


Nó đang ăn , rất chuyên tâm và vô cùng ngon miệng , thì đột nhiên … bị
phá đám bởi ông chủ hàng từ đâu bước tới , miệng liên tục gào thét và
tiến về phía nó … mà thực ra là tiến về phía Yul đang ngồi ngay cạnh nó .

Lão ta gào lên tức tối .

- Cái cậu kia !!! Có trả kẹo cho tôi ngay không thì bảo !! Tính ăn kẹo mà không trả tiền à !!

Con nhóc cứ trơ mắt nhìn , rồi từng lời rành rọt đập vào tai nó khiến
con bé sững cả người , nhưng khi quay ra … định mắng thì lại thấy Yul
đang ôm hộp kẹo có vẻ rất là nâng niu , hắn cứ giữ khư khư như thể … yêu
quý mấy cây kẹo lắm ý ! Xư Bi đành chẹp miệng , rồi đưa mắt hỏi Yul .

- Yà ! Anh thích mấy cây kẹo này lắm hả ?!

Yul không trả lời , hắn chỉ gật gật . Ừm , thế là đủ hiểu rồi , vì Yul
ít khi biểu lộ cảm xúc thực của mình lắm mà , thế mà lần này hắn lại gật
đầu , thôi thì …

- Ông chủ ! Tôi sẽ mua hết chỗ kẹo hồ lô này ! Đừng có mắng anh ta nữa .

Nó cất tiếng trả tiền nhưng mà lòng thì … đau nhoi nhói …
Sau khi lão bán hàng đã đi rồi , Xư Bi mới bắt đầu quay sang cau có với Yul hết lời .

- Yul !!! Sao anh ăn mà không trả tiền !!! Tài phiệt mà như thế hả ?!!!

Yul thở dài , nhưng kẹo thì vẫn giữ trong tay …

- Vì tôi đưa séc mà ông ta không chịu nhận …

- Ôi trời ơi !!! Ở cái chỗ này thì ai xài séc mà thanh toán cho anh !!!

“ Đúng là đôi lúc , hắn cứ như tên ngố ý mà … “ – Xư Bi lại làu bàu rồi kéo phắt hắn đi …


………………………………



Mãi mới được trở lại “ thế giới văn minh “ , Yul thở phào nhẹ nhõm khi
thấy Xư Bi kéo hắn tới một tòa nhà cao ốc là trung tâm giải trí của khu
này . Vừa đi , Xư Bi lại vừa lẩm bẩm tính toán .

- Yà ! Cô đang lầm bầm cái gì thế hả ?!

Nghe thấy Yul hỏi , Xư Bi lại gắt ầm lên …

- Anh ý !!! Còn làm gì nữa !! Vốn tôi định ăn thêm bao nhiêu món , nhưng cuối cùng lại bị tiêu hết vào chỗ hồ lô của anh rồi !!!

Biết mình có lỗi , nhưng Yul vẫn cố cãi đài .

- Còn lâu đi !! Có mà tại cái đồ con sâu ăn tạp nhà cô ngấu nghiến với chỗ mì lục đục ý !!!

- Yà !!! Anh nói cái gì cơ ?!! Anh bảo ai là con sâu ăn tạp !!! Anh bảo cái gì là thứ mì lục đục hả !!!

Xư Bi vừa dứt lời … mặt hắn lại câng lên , rồi vờ huýt sáo líu lo … chảnh thấy ớn !


……


Nhưng thôi được rồi , tạm tha cho hắn , vì Xư Bi còn phải bận giải quyết
nốt “mấy thú vui” của mình mà . Quả nhiên , đúng là như vậy , ngay khi
nhìn thấy cửa hàng Bowling ở tầng chúng vừa đi qua , con bé vội vàng kéo
phắt tay hắn rồi lôi xềnh xệch lại , hí hửng …

- Chơi cái này nhé !


……………….


- Yà !! Nhìn đây này !!!


Vừa dứt lời , Xư Bi chợt cầm quả bóng bowling lên , mắt hướng tâm , rồi
ngắm ném có vẻ rất là chuyên nghiệp … Nhưng ôi thôi , mỗi lần nó ném ,
là một lần bóng lăn sang sàn bên khác , không thì cũng lọt khe … Mặt cả
hai đứa tái dại , rồi đần đần …

“ Cô ngu quá !! “ – Yul bất giác lên lời .

“ Tôi ngu thật !! “ – Xư Bi đành gật gù chấp nhận .


Nói rồi , nó lại giật mình , rồi quắc mắt sang nhìn Yul vì vừa bị hắn
chửi đểu mà không biết , đặt quả bóng xuống , nó lại buông giọng thách
thức .

- Yà !!! Anh nghĩ là anh giỏi lắm hả ??!! Có giỏi thì ném thử xem nào !! Đừng có ở đó mà nói tôi !!

Yul nghênh mặt , rồi giật phắt quả bóng trong tay con bé , đưa lên tay mình …

- Ném thế nào …

- Sặc ! Anh không biết ném hả ?!!

Yul ậm ừ , có vẻ ngường ngượng vì cái nhìn khó hiểu của mọi người xung quanh lập tức đổ dồn tới hắn .

- Ừ thì … ừm … từ nhỏ tôi có bao giờ tập cái này đâu …

- Thế anh tập cái gì ?!

- Bắn súng , cưỡi ngựa , đánh gold … mấy thứ đó thì tôi đều biết !

Bỗng , nó chợt nhảy cẫng lên khi Yul vừa dứt lời , rồi tỏ vẻ thích thú .

- Haaa !!! Anh biết nhiều vậy sao ?! Vậy khi nào dạy tôi cưỡi ngựa nhé ?!!

- Hừm … để xem xét đã …

Nói rồi , Yul lại được thể vênh mặt , khẽ hắng giọng gắt con bé dạy hắn chơi bowling .

“ Này … anh phải để tay vào đây nhé , cúi người xuống thế này , vừa lực
thôi … rồi ngắm mục tiêu , và ném !” – Xư Bi cũng cúi xuống , và hướng
dẫn rất tận tình .

Nhưng mặc nhiên , Yul lại chơi cho một gáo nước lạnh vào đầu .

- Nói chuyên nghiệp thế mà làm như con gà ! Ha ha !!

- Hừ ! Đồ chết tiệt … Có giỏi thì anh …


“ Viuuuuu !!! Rầmmmm !! “ … Thậm chí , Xư Bi còn chưa kịp dứt lời , thì
Yul đã nhanh tay ném vù một cái khiến các chướng ngại vật phía trước bất
giác đổ cái rầm … không chừa lại một tên .

Mặt nó nghệt ra , rồi như bị bắt mất hồn , con bé há hốc mồm lên nhìn hắn !!

- Anh dùng phép thuật đấy hả ?!! Rõ ràng là phép thuật phải không !!

Mặc Xư Bi làu bàu , hắn biết thừa là con bé đang “ ghen ăn tức ở “ nên
cũng chả thèm cãi lại mà vẫn thản nhiên tiếp tục … Cho đến khi , đám
người xúm lại xem hắn ném mỗi lúc một đông …

“ Wow !! Cậu ta chơi giỏi quá !! “

“ Ừ ! Trăm phát trăm trúng luôn ý !! “

“ Uầy ! Dáng đẹp mà chơi cũng chuẩn nữa ! Ngưỡng mộ thật !! “

Tiếng mấy người nói xì xào xung quanh cất lên khiến Xư Bi ngượng chín cả
người , nó lại chợt gắt lên tức tối vì thấy mình quá bị nép vế khi đi
cùng với Yul .

- Anh !! Có trả lại tôi bóng ngay không thì bảo ?!!

Nói rồi , nó lập tức nhảy phắt lên giật bóng , nhưng Yul vẫn giữ chắc trong tay , quát lại .

- Yà !! Cô làm cái gì thế hả ?!! Tôi đang chơi mà !!

- Mặc kệ anh !! Anh đang chơi bằng tiền của tôi đấy nhá !!!

- Yà … cô đúng là cái đồ ích kỉ mà !! Rủ tôi đi chơi sao còn tính toán chứ !!!

- Cái gì !! Anh chơi sắp nhẵn túi tôi đến nơi rồi !! Sao còn đi xem phim được !!!

- Thì thôi !! Không xem phim nữa ! Cô rủ tôi đi chơi thì phải bao tôi chứ !!

- Yaaa … tôi bao hết vào cái chỗ hồ lô ngọt lợ đấy của anh rồi còn gì !!

- Nó không ngọt lợ , mà nó ngọt lịm …

- Sao cũng được !! Mặc kệ anh !! Trả tôi đây !!!

- Không !! Tôi đang chơi , chưa đã mà !!!

Vừa nói , hai đứa vừa nhảy cẫng lên cãi nhau , rồi giành giật quả bóng đến tội nghiệp ( tội nghiệp quả bóng ý ) .

Thấy vậy , tất cả mọi người đều nghệt mặt , rồi tản đi xa … kẻo lo … có án mạng -__-“ !

Ở phía xa xa , nhưng thật ra là cũng ngay cạnh đó , ông chủ hàng đã chú ý
tới tụi nó từ lâu , ngay từ khi hai đứa vừa bước chân vào cửa hàng .
Rồi quyết định làm trò gì đó , ông bất ngờ gạt một chiếc cần trên bàn
điều khiển , khiến cho tất cả những dãy đèn trên trần nhà đều bất ngờ
vụt tắt … nhưng thay vào đó … là những tia sáng lấp lánh ánh lung linh
được lan tỏa nở rộ nơi sàn nhà như những bông hoa bé tí . Chúng “ nở “
thành từng dãy khiến cho căn phòng mỗi lúc một lãng mạn với tiếng nhạc
du dương bất ngờ cất lên từ đâu đó . Hai đứa đều ngơ ngác nhìn , rồi
quay sang hỏi nhau .


- Lại một trò phép thuật nữa à ?! – Xư Bi khẽ chau mày .

- Không ! Cái này thì tôi không biết ! – Yul vội xua tay .

- Hì ! Dù sao thì cũng tuyệt thật ! Chúng đẹp quá !! – Xư Bi trầm trồ .

- Yà !! Nhưng còn một trò phép thuật hay hơn nữa đó ! Muốn xem không ?!

Vừa dứt lời , Yul chợt lôi tờ séc trong ví mình ra , rồi bất ngờ đột
ngột biến chúng thành một tập tiền dày cộp … khiến cho con bé há hốc mồm
, mắt sáng trưng !!

- Waa !! Ở đâu ra mà nhiều vậy !!

- Phép thuật của Quỷ đó baby ! – Yul khẽ nhếch môi cười tự đắc !!

- Ha ha !! Tuyệt thật !! Thế này thì chơi đã rồi !! – Xư Bi cười phá lên thích thú .

Nói rồi , nó liền vội vàng chạy lăng xăng đi khắp các dãy , hai đứa hồn
nhiên thoải mái chơi “ điên cuồng “ mà chẳng phải sợ ai phá đám … “ vì
Yul đã phù phép cho tất cả mọi người ra ngoài rồi mà ^^! “.


…………………………

Chữ ký của thành viên



Fri Jan 07, 2011 5:55 pm
avatar
 
Min™

V.i.P
V.i.P



Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
160%/1000%

Tài năng:21%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên

Thông tin thành viên
» Tổng số bài gửi : 160
» Tiền Tiền : 1329
» Tuổi : 21
» Đến từ : Nơi nào đó trên kia
» Pet :


Bài gửiTiêu đề: Re: Cô Dâu Quỷ


Truyện đã đọc...dọc lại vẫn hay :)...

Chữ ký của thành viên



 
Sponsored content





Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
%/1000%

Tài năng:%/100%

Liên lạc

Thông tin thành viên


Bài gửiTiêu đề: Re: Cô Dâu Quỷ



Chữ ký của thành viên



« Ðề Tài Trước | Ðề Tài Kế »


Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog